BƯỚC CHÂN TRỞ VỀ SAU RỪNG SÂU
Năm 1981, người lính Nguyễn Văn Ước rời chiến trường Campuchia, bắt đầu hành trình trở về quê nhà.
Ngày nhận quyết định xuất ngũ, bác Nguyễn Văn Ước lặng người đi rất lâu. Sau bốn năm gắn bó với rừng sâu và những chặng hành quân không nghỉ, cuối cùng bác cũng bước vào cuộc hành trình trở về – hành trình mang theo cả tuổi trẻ đã gửi lại nơi chiến trường.
Bác kể, sáng hôm rời đơn vị, rừng Campuchia yên ắng lạ thường. Ba lô gói ghém vội, khẩu súng trao lại cho đơn vị, chỉ còn lại vài kỷ vật giản dị.
“Lúc tháo súng ra khỏi vai, tôi thấy nhẹ người mà cũng thấy trống trải.” – bác nhớ lại.
Đoàn quân hành quân về tuyến sau, men theo những con đường mòn từng đi qua trong lửa đạn. Có những đoạn rừng bác đã từng dẫn đơn vị băng qua giữa đêm tối, nay lại đi trong ánh nắng ban mai. Cảnh vẫn vậy, chỉ có lòng người đã khác.
“Đi ngang những chỗ cũ, tôi cứ ngoái nhìn. Nghĩ đến anh em đã nằm lại, lòng nặng lắm.”
Trên đường rút quân, đoàn dừng chân nghỉ tại một bến suối. Đêm ấy, bác không ngủ. Tiếng nước chảy đều đều khiến bác nhớ đến tiếng gió đồng quê Phúc Thọ, nhớ con đường làng dẫn về nhà.
“Tôi cứ tưởng tượng cảnh bước qua cổng làng, không biết mẹ có nhận ra mình không.”
Khi đoàn xe đưa bộ đội vượt qua biên giới, bác lặng lẽ cúi xuống, nhặt một nắm đất bỏ vào túi vải nhỏ.
“Giữ lại để nhớ một thời mình đã sống và chiến đấu ở đây.”
Chuyến xe về quê dài hơn những gì bác tưởng. Mỗi cây số đi qua là một ký ức dần lùi lại phía sau. Khi nhìn thấy những mái nhà đầu tiên của quê hương, tim bác đập nhanh hơn.
“Lúc đặt chân xuống đất quê mình, tôi thấy mọi gian khổ mấy năm qua đều đáng.”
Ngày trở về thôn Phúc Thọ, con đường làng vẫn quen mà lạ. Người thân già hơn, còn bác thì mang theo một quãng đời không thể kể hết bằng lời. Bác Nguyễn Văn Ước khép lại thời hoa lửa, bước vào cuộc sống đời thường, nhưng những bước chân trên con đường trở về năm ấy vẫn in đậm trong ký ức – như một dấu mốc thiêng liêng của đời người lính.



