BƯỚC CHUYỂN MÌNH CỦA PHONG TRÀO CÁCH MẠNG BÌNH ĐỊNH SAU CHỈ THỊ 31/1/1961
BƯỚC CHUYỂN MÌNH CỦA PHONG TRÀO CÁCH MẠNG BÌNH ĐỊNH SAU CHỈ THỊ 31/1/1961
Trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước, Bình Định là vùng đất có vị trí chiến lược quan trọng. Nơi đây vừa là địa bàn địch ra sức kìm kẹp, đánh phá, vừa là nơi phong trào cách mạng không ngừng được gây dựng, củng cố và phát triển. Mỗi làng quê, mỗi vùng đất đều gắn với những câu chuyện kiên cường của cán bộ, đảng viên, lực lượng vũ trang và Nhân dân.
Theo tư liệu lịch sử, sau một năm thực hiện Chỉ thị ngày 31/1/1961 của Bộ Chính trị, phong trào cách mạng Bình Định đã có bước chuyển biến mới. Ở miền núi, căn cứ địa cách mạng từng bước được củng cố, mở rộng thêm một số làng vùng thấp thuộc An Lão và Vân Canh, với hơn 16.000 người dân. Đây là cơ sở quan trọng để tạo thế đứng chân, xây dựng lực lượng và mở rộng phong trào về vùng đồng bằng.
Đặc biệt, ở đồng bằng, quân dân Bình Định lần đầu tiên đã biết kết hợp hoạt động vũ trang với tiến công chính trị, từng bước nới lỏng và phá rã thế kìm kẹp của địch ở nhiều vùng giáp ranh. Phong trào lan rộng đến nhiều địa bàn như Hoài Sơn, Hoài Hảo, Hoài Thanh, An Nghĩa, An Hữu, Ân Hảo, Mỹ Trinh, Mỹ Hiệp, Cát Sơn, Cát Hiệp, Bình Quang, Bình Tân, Nhơn Lộc, Nhơn Thọ, Phước An, Phước Thành.
Từ phong trào ấy, nhiều cụm xã, thôn vùng sâu dần hình thành cơ sở cách mạng, với hàng nghìn người dân tham gia, ủng hộ. Những địa bàn như Hoài Mỹ, Hoài Đức, Mỹ Đức, Mỹ Thọ, Cát Khánh, Cát Thắng đã góp phần tạo thế tiến công địch ở vùng giáp ranh và vùng sâu. Đây là bước phát triển có ý nghĩa quan trọng, thể hiện sự gắn bó giữa phong trào cách mạng với quần chúng Nhân dân.
Không chỉ mở rộng địa bàn hoạt động, lực lượng cách mạng cũng từng bước trưởng thành. Đến tháng 2/1961, toàn tỉnh đã có 13 chi bộ với 86 đảng viên, 8 chi đoàn với 33 đoàn viên Thanh niên Nhân dân cách mạng, 45 đội vũ trang công tác xã và 144 đội viên du kích. Lực lượng vũ trang địa phương được hình thành, bao gồm các đại đội, trung đội, tiểu đội bộ đội địa phương và lực lượng du kích xã, thôn. Đây là những hạt nhân nòng cốt trong quá trình xây dựng phong trào, bảo vệ cơ sở và tổ chức đấu tranh chống địch.
Cùng với đó, bộ máy lãnh đạo, chỉ đạo của Đảng bộ tỉnh cũng từng bước được kiện toàn. Các ban chuyên trách như Ban Dân vận, Ban Đấu tranh chính trị, Ban An ninh được hình thành, góp phần chỉ đạo phong trào sát thực tế hơn. Hoạt động ở đồng bằng có lúc đã kết hợp được đấu tranh chính trị, quân sự và binh vận, tạo nên sức mạnh tổng hợp trong cuộc đấu tranh cách mạng.
Tuy nhiên, chặng đường ấy cũng không ít khó khăn. Yêu cầu giải phóng nông thôn đồng bằng, giành dân, giành lại thôn xóm từ tay địch vẫn chưa đạt được nhiều như mong muốn. Phong trào phát triển chưa đều, nhiều xã thôn còn bị địch kìm kẹp; lực lượng chính trị, vũ trang còn mỏng và yếu. Việc chỉ đạo, đánh giá tương quan lực lượng địch – ta, vận dụng phương thức đấu tranh ở một số nơi còn lúng túng.
Dẫu vậy, chính trong gian khó, phong trào cách mạng Bình Định đã từng bước vươn lên. Phương châm “còn đứng một vùng và tiến công địch một mũi” thể hiện tinh thần kiên trì bám đất, bám dân, bám cơ sở; vừa giữ vững vùng đã có, vừa từng bước tiến công địch, mở rộng phong trào.
Nhìn lại những năm tháng “hoa lửa” ấy, chúng ta càng thêm trân trọng ý chí kiên cường, tinh thần hy sinh và niềm tin sắt son của các thế hệ cha anh. Những bước chuyển mình của phong trào cách mạng Bình Định sau Chỉ thị 31/1/1961 không chỉ là một dấu mốc lịch sử, mà còn là bài học quý báu về sự lãnh đạo của Đảng, sức mạnh của Nhân dân và tinh thần đoàn kết trong sự nghiệp đấu tranh giải phóng quê hương, đất nước.



