Cựu chiến binh

Bước đi giữa đại ngàn Trường Sơn, mang theo niềm tin sắt son vào ngày đất nước hòa bình, thống nhất

Giữa đại ngàn Trường Sơn năm ấy, bom đạn cày xới từng vạt rừng, nhưng tuổi mười tám của đồng chí Trịnh Thị Liên – sinh năm 1948 – vẫn bền bỉ cháy như một đốm lửa không bao giờ tắt. Chị là chiến sĩ của đơn vị C2, đội 23, thuộc binh trạm 14, một mắt xích thầm lặng nhưng sống còn trên tuyến chi viện chiến lược của Tổ quốc.

Thanh Hóa02/02/2026Trịnh Xuân Huy (BCH Đoàn xã Xuân Tín)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Giữa đại ngàn Trường Sơn năm ấy, bom đạn cày xới từng vạt rừng, nhưng tuổi mười tám của đồng chí Trịnh Thị Liên – sinh năm 1948 – vẫn bền bỉ cháy như một đốm lửa không bao giờ tắt. Chị là chiến sĩ của đơn vị C2, đội 23, thuộc binh trạm 14, một mắt xích thầm lặng nhưng sống còn trên tuyến chi viện chiến lược của Tổ quốc.

Ngày vào đơn vị, Liên còn gầy gò, nước da sạm nắng, mái tóc luôn buộc gọn sau vành mũ tai bèo. Công việc của C2 nặng nhọc và hiểm nguy: mở đường, tải đạn, gùi lương thực, dẫn xe vượt trọng điểm đánh phá ác liệt. Ban ngày ẩn mình dưới tán rừng, ban đêm hành quân trong tiếng máy bay gầm rú và pháo sáng rạch ngang bầu trời. Có những đêm mưa rừng xối xả, đôi vai Liên rớm máu vì dây gùi, đôi chân lún sâu trong bùn đất, nhưng chị chưa một lần kêu than.

Một lần, trong trận bom dữ dội tại một trọng điểm, đường bị đánh sập, xe không thể qua. Liên cùng tổ C2 xung phong lao ra giữa làn khói bụi, san lấp hố bom, kéo từng khúc gỗ, từng bao đất trong khi máy bay địch còn lượn vòng. Giữa lằn ranh sống – chết, Liên chỉ nghĩ đơn giản: đường phải thông, hàng phải tới, bộ đội phía trước không được thiếu đạn. Chính suy nghĩ mộc mạc ấy đã giúp chị đứng vững, bất chấp hiểm nguy.

Những khi hiếm hoi yên tiếng bom, Liên ngồi bên bếp lửa rừng, vá lại manh áo sờn vai, viết vội vài dòng nhật ký hay đọc cho đồng đội nghe lá thư từ quê nhà. Giọng chị nhỏ nhẹ mà ấm, như mang theo cả hơi thở của làng quê yên bình giữa chiến trường khốc liệt. Đồng đội nhớ nhất nụ cười của Liên – nụ cười hiền nhưng cứng cỏi, tiếp thêm niềm tin cho những chặng đường gian nan phía trước.

Năm tháng trôi qua trong mưa bom bão đạn, đơn vị C2, đội 23, binh trạm 14 đã góp phần giữ vững mạch máu giao thông của Trường Sơn. Trong chiến công chung ấy có mồ hôi, nước mắt và cả tuổi xuân của Trịnh Thị Liên – người nữ chiến sĩ lặng thầm mà kiên trung.

Giờ đây, khi chiến tranh đã lùi xa, ký ức về một thời hoa lửa vẫn còn đó: hình ảnh người con gái sinh năm 1948 với chiếc gùi nặng trên vai, bước đi giữa đại ngàn Trường Sơn, mang theo niềm tin sắt son vào ngày đất nước hòa bình, thống nhất. Và chính từ những con người bình dị như đồng chí Trịnh Thị Liên, lịch sử đã được viết nên bằng lòng dũng cảm, sự hy sinh và tình yêu Tổ quốc không gì lay chuyển.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Bước đi giữa đại ngàn Trường Sơn, mang theo niềm tin sắt son vào ngày đất nước hòa bình, thống nhất | Câu chuyện thời hoa lửa