Người có công giúp đỡ cách mạng

BƯỚC QUA NỖI SỢ

An Giang25/06/2026Xã đoàn Tân Hiệp (Xã đoàn Tân Hiệp)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nam nhập ngũ khi vừa tròn mười tám tuổi.

Cậu rời quê trong một buổi sáng có sương mù nhẹ. Mẹ đứng ở cổng, tay nắm chặt vạt áo, không khóc nhưng mắt đỏ hoe. Nam cố cười, vẫy tay thật mạnh như để giấu đi sự run rẩy trong lòng.

Trước khi đi, mẹ dúi vào tay cậu một chiếc khăn tay cũ.

“Lúc nhớ nhà thì lấy ra mà nhìn,” bà nói.

Nam gật đầu, không dám quay lại lần nữa.

Những ngày đầu trong quân ngũ trôi qua nhanh chóng. Nam học cách gấp chăn vuông vức, học cách hành quân, học cách cầm súng. Cậu làm mọi thứ nghiêm túc, nhưng trong lòng vẫn là một cậu trai chưa quen với cuộc sống kỷ luật.

Cho đến khi đơn vị nhận lệnh ra trận.

Đêm trước ngày lên đường, Nam không ngủ được. Cậu nằm nhìn trần hầm tối om, tai lắng nghe từng tiếng động nhỏ. Lần đầu tiên, cậu thật sự nghĩ về cái chết – không phải như một khái niệm xa vời, mà là điều có thể xảy ra với chính mình.

“Không biết mình có sợ không…” – cậu tự hỏi.

Câu trả lời đến ngay sau đó: có.

Sáng hôm sau, họ hành quân vào khu vực chiến đấu. Rừng rậm dày đặc, không khí nặng nề. Mỗi bước chân như dẫm lên sự im lặng căng thẳng.

Tiếng súng nổ bất ngờ.

Nam giật mình, tim đập loạn xạ. Tiếng đạn xé gió vang lên bên tai. Đồng đội lập tức tản ra, tìm chỗ ẩn nấp.

“Nam! Nằm xuống!” – tiếng tiểu đội trưởng quát lớn.

Nam quỵ xuống, hai tay ôm chặt khẩu súng. Cậu không dám ngẩng đầu. Mọi thứ xung quanh trở nên hỗn loạn. Tiếng súng, tiếng hô, tiếng đất đá văng tung tóe.

Cậu run.

Đó là phản ứng đầu tiên của cậu trước chiến tranh.

Không phải dũng cảm, không phải kiên cường – mà là sợ hãi.

Một người lính bên cạnh bị thương, kêu lên đau đớn. Nam nhìn sang, nhưng chân tay như bị đóng đinh.

“Giúp tôi…” – người lính thều thào.

Nam muốn bò tới, nhưng nỗi sợ kéo cậu lại. Trong đầu cậu vang lên hàng loạt suy nghĩ: nếu mình đứng lên, mình sẽ bị bắn… nếu mình chết thì sao…

Đúng lúc đó, tiểu đội trưởng lao tới, kéo người bị thương vào chỗ an toàn.

Anh quay lại nhìn Nam, ánh mắt không giận dữ, chỉ có sự nghiêm khắc:

“Cậu phải chọn. Hoặc là đứng lên, hoặc là bị nỗi sợ giữ lại.”

Câu nói ấy như một cú đánh thẳng vào tâm trí Nam.

Trận đánh kết thúc nhanh chóng. Đơn vị giữ được vị trí, nhưng có người bị thương.

Đêm đó, Nam ngồi một mình, lưng tựa vào gốc cây. Cậu lấy chiếc khăn tay ra, siết chặt.

“Con đã sợ, mẹ ạ…” – cậu thì thầm.

Cậu không khóc. Nhưng lần đầu tiên, cậu thấy xấu hổ với chính mình.

Những ngày sau, Nam cố gắng hơn. Cậu luyện tập nhiều hơn, quan sát đồng đội nhiều hơn. Cậu nhận ra rằng, ai cũng từng sợ – nhưng họ không để nỗi sợ điều khiển mình.

Một tuần sau, họ lại vào trận.

Lần này, khi tiếng súng vang lên, Nam vẫn giật mình – nhưng không còn tê liệt.

Cậu nằm xuống, hít sâu, cố giữ bình tĩnh như đã được dạy.

Bên cạnh, một đồng đội bị trúng đạn ở chân.

“Nam… giúp tôi…”

Câu nói quen thuộc khiến tim cậu thắt lại.

Một giây.

Hai giây.

Nỗi sợ lại kéo đến.

Nhưng lần này, Nam nhớ đến ánh mắt của tiểu đội trưởng. Nhớ đến câu nói hôm trước.

Cậu nghiến răng.

“Không thể đứng yên nữa.”

Nam bò tới, kéo người đồng đội về phía sau. Đạn vẫn bay trên đầu. Cậu không nghĩ gì nhiều, chỉ biết phải đưa người kia ra khỏi vùng nguy hiểm.

Khi đến nơi an toàn, Nam thở dốc, tay vẫn run. Nhưng trong lòng cậu có một điều gì đó vừa thay đổi.

Cậu đã vượt qua.

Không phải vượt qua chiến tranh – mà là vượt qua chính mình.

Sau trận đó, tiểu đội trưởng vỗ vai Nam:

“Tốt. Cậu bắt đầu là lính thật rồi đấy.”

Nam không nói gì, chỉ mỉm cười.

Nhiều tháng trôi qua, Nam dần trở thành một chiến sĩ vững vàng. Cậu không còn là chàng trai run rẩy ngày đầu. Cậu vẫn sợ – nhưng biết cách bước qua nỗi sợ.

Một buổi chiều hiếm hoi yên tĩnh, Nam ngồi viết thư về nhà.

“Mẹ ơi, con vẫn khỏe. Ở đây, con học được nhiều điều lắm. Con biết sợ là điều bình thường, nhưng nếu cứ đứng yên vì sợ, thì sẽ không làm được gì. Con đang cố gắng mỗi ngày…”

Cậu dừng bút, nhìn xa xa.

Chiến tranh vẫn còn đó. Nhưng trong lòng Nam, một người khác đã lớn lên.

Không phải vì cậu không còn sợ.

Mà vì cậu đã học cách bước tiếp, dù vẫn còn sợ.

Đó là lúc một người lính được sinh ra.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn