Cựu chiến binh

Bước qua xác đồng đội

Nguồn tuoitreonline

Lâm Đồng09/02/2026Đoàn thanh niên xã Tân Minh (Đoàn thanh niên xã Tân Minh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông Đại sinh năm 1946, quê ở Nghi Lộc, Nghệ An. Những năm tuổi mười tám, đôi mươi, ông khoác ba lô vào bộ đội, thuộc đơn vị A9, B3, O9, Đại đội 9, H3, Công trường 138. Những năm 1960, đơn vị ông đóng quân ở miền Đông Quảng Trị – nơi đất đỏ trộn máu người, nơi ngày và đêm không khác nhau là mấy vì pháo sáng và bom đạn.

Miền Đông Quảng Trị, nhất là Gio Linh, khi ấy là một vùng chết. Làng mạc bị cày nát, cây cối trơ trụi, hầm hào chằng chịt. Địch có xe tăng, pháo binh, máy bay; còn họ – những người lính bộ binh – chỉ có súng, mìn và ý chí giữ đất.

Tháng 10 năm 1968, trong một trận đánh ở Gio Linh, đơn vị ông Đại rơi vào tình thế hiểm nghèo. Xe tăng địch từ nhiều hướng ầm ầm tiến tới, bao vây chặt đội hình. Pháo bắn thẳng, đất đá tung lên, khói lửa mù mịt. Nếu để xe tăng áp sát thêm, cả trung đội có thể bị xóa sổ.

Giữa lúc ấy, trung đội trưởng Lê Văn Lâu hiểu rất rõ: phải chặn xe tăng, bằng mọi giá. Ông không hô hào nhiều lời. Trong khoảnh khắc ngắn ngủi trước khi lao lên, ông quay lại phía anh em, rút từ túi áo ra một đồng tiền nhỏ, nói gọn:
“Nhờ anh em đóng giúp tôi một hào Đảng phí.”

Không ai nói gì. Ai cũng hiểu đó là lời gửi lại cuối cùng.

Ông ôm mìn, lao thẳng về phía chiếc xe tăng đang gầm rú trước mặt. Tiếng nổ vang lên, chấn động cả một khoảng rừng. Chiếc xe tăng bị phá hủy, đội hình địch chững lại.

Nhưng chưa đủ.

Ngay sau đó, tổ trưởng Nguyễn Phi Hùng tiếp tục xông lên. Không do dự, không chần chừ. Ông cũng ôm mìn, lao vào xe tăng địch, chấp nhận cái chết để chặn bước tiến của kẻ thù, giữ lấy con đường sống cho đồng đội phía sau.

Hai con người ngã xuống, đổi lấy khoảnh khắc quý giá cho đơn vị. Nhờ sự hy sinh ấy, phần còn lại của trung đội phá được vòng vây, rút lui và tổ chức lại đội hình.

Ông Đại sống sót.

Nhiều năm sau, khi chiến tranh đã lùi xa, ông vẫn nhớ như in từng gương mặt, từng khoảnh khắc. Ông nói, giọng chậm và nặng:
“Những người đồng đội đã hy sinh để chúng tôi được sống. Nói tôi có thể sống sót trở về nhờ bước qua xác đồng đội là vì lẽ đó.”

Đó không phải là lời kể để khoe mình còn sống.
Mà là lời nhắc nhở: sự sống hôm nay được đánh đổi bằng máu của những người đã nằm lại. Và ký ức ấy, người lính mang theo suốt cả cuộc đời.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Bước qua xác đồng đội | Câu chuyện thời hoa lửa