Buổi học trong hầm
Giặc đánh phá liên miên, trường học không còn. Cô giáo Hiền mở lớp ngay trong hầm tránh bom. Hầm chật, thiếu ánh sáng, bàn ghế chỉ là những tấm gỗ kê tạm, vậy mà tiếng đọc bài của lũ trẻ vẫn vang đều mỗi ngày.
Có hôm, bom nổ rất gần. Cả lớp nín thở, cô Hiền dang tay che trước học trò. Khi tiếng bom vừa dứt, cô lại tiếp tục giảng bài, giọng bình thản như chưa có gì xảy ra. Cô bảo: “Giặc có thể phá nhà, chứ không phá được chữ”.
Nhiều năm sau, những đứa trẻ ngày ấy trưởng thành, có người trở thành cán bộ, có người là giáo viên, bác sĩ. Giữa bom đạn, ngọn lửa tri thức mà cô Hiền giữ gìn đã bền bỉ cháy, thắp sáng tương lai cho cả một thế hệ.



