Buổi sáng không còi báo động
Ngày đầu tiên không còn còi báo động, cả làng thức dậy muộn. Không ai quen với sự yên tĩnh ấy. Ông giáo già đứng giữa sân trường, nghe chim hót mà rơi nước mắt.
Ông bảo học trò: “Các con nhớ nhé, im lặng hôm nay là nhờ bao người đã ngã xuống”. Lớp học mở lại, bảng đen vẫn cũ, nhưng ánh mắt trẻ thơ sáng hơn bao giờ hết.
Buổi sáng không còi báo động ấy khép lại một thời hoa lửa, mở ra một thời gìn giữ hòa bình bằng ký ức và lòng biết ơn.



