“Buổi sáng không còn tiếng súng”
“Buổi sáng không còn tiếng súng”
Bác Tấn kể, đó là một buổi sáng vào khoảng cuối tháng 1 năm 1973, sau khi lệnh ngừng bắn được truyền xuống đơn vị đang đóng quân ở một khu rừng thưa phía tây Quảng Trị, đêm trước gần như không ai ngủ sâu vì tin đến quá bất ngờ, quen với tiếng bom đạn suốt bao năm, nên khi mọi thứ bỗng im lại, ai cũng thấy vừa mừng vừa ngỡ ngàng, sáng hôm sau tỉnh dậy, điều đầu tiên ông nhận ra là… không có tiếng gì cả, không còn tiếng pháo vọng từ xa, không có tiếng máy bay rít qua đầu, không có cả những hiệu lệnh gấp gáp như mọi ngày, chỉ còn tiếng chim rừng hót rải rác trên tán cây, tiếng gió lùa qua những vạt lá khô, và ánh nắng sớm chiếu xuống nhẹ đến mức nhiều người phải ngồi im một lúc mới dám tin là thật, có anh còn bước ra khỏi lán, đứng giữa khoảng đất trống, nhìn lên bầu trời rất lâu rồi nói nhỏ: “Yên thật rồi à…”, không ai trả lời ngay, vì chính họ cũng chưa quen với sự yên tĩnh ấy, một vài người tranh thủ giặt lại bộ quần áo đã bám đầy bùn đất, có người ngồi mài lại con dao, có người chỉ đơn giản là ngồi tựa vào gốc cây mà không làm gì cả, như để tận hưởng cái cảm giác mà bao năm rồi chưa từng có, rồi bất chợt, một anh trong đơn vị lên tiếng, giọng không to nhưng đủ để những người xung quanh nghe thấy: “Giá mà Bác còn…”, câu nói ấy khiến cả nhóm im lặng hẳn, không phải vì không biết nói gì, mà vì ai cũng hiểu điều anh vừa nói, Hồ Chí Minh đã đi xa từ năm 1969, khi cuộc chiến vẫn còn rất ác liệt, và những người lính như họ khi ấy chỉ biết tự nhủ phải đi tiếp, phải hoàn thành điều Bác dặn, để rồi đến hôm nay, khi đứng giữa một buổi sáng không còn tiếng súng, họ mới thực sự cảm nhận rõ ràng cái ngày mà Bác đã mong, không phải là chiến thắng ồn ào, mà là một buổi sáng yên bình, nơi con người có thể nghe được tiếng chim, tiếng gió, mà không phải giật mình vì một tiếng nổ nào đó, bác Tấn nói, lúc đó không ai khóc, cũng không ai nói thêm điều gì lớn lao, chỉ là mỗi người lặng lẽ theo đuổi suy nghĩ riêng của mình, có người nhớ về những đồng đội đã nằm lại dọc đường Trường Sơn, có người nghĩ đến quê nhà, đến ngày trở về, còn ông thì chỉ ngồi nhìn khoảng rừng trước mặt và tự nhủ, hóa ra điều mà mình đi qua bao nhiêu năm gian khổ để đổi lấy… lại giản dị đến vậy, một buổi sáng bình thường, nhưng bình thường theo cách mà trước đây tưởng như không bao giờ có được.



