Buổi Sáng Không Tiếng Bom
Buổi Sáng Không Tiếng Bom
Sau nhiều ngày liên tục bị đánh phá, sáng hôm ấy cả ngôi làng bỗng yên tĩnh lạ thường. Không còn tiếng còi báo động hay tiếng máy bay gầm rú trên bầu trời.
Người dân bước ra khỏi hầm trú ẩn với vẻ mặt vừa ngạc nhiên vừa dè dặt. Trẻ con bắt đầu chạy ra sân chơi sau nhiều ngày bị giữ dưới hầm tối.
Bà Năm mang thúng rau ra chợ sớm, còn mấy bác nông dân lại ra đồng kiểm tra ruộng lúa bị bỏ dở từ hôm trước.
Minh đứng trước hiên nhà hít thật sâu bầu không khí yên bình hiếm hoi ấy. Cậu chợt nhận ra tiếng chim hót buổi sáng đã lâu rồi mình chưa được nghe rõ đến vậy.
Dù biết chiến tranh vẫn chưa kết thúc nhưng khoảnh khắc bình yên ngắn ngủi ấy khiến ai cũng thấy lòng nhẹ nhõm hơn.
Người trong làng bắt đầu dọn dẹp lại nhà cửa, tiếng nói cười dần vang lên khắp nơi.
Giữa thời hoa lửa, chỉ một buổi sáng không có tiếng bom cũng đủ trở thành món quà quý giá mà mọi người luôn mong chờ.



