Ca phẫu thuật dưới ánh đèn pin và niềm tin sắt đá
Các cháu có thể tưởng tượng được một phòng mổ mà trần là những rễ cây đan xen, còn sàn là nền đất lạnh không? Trạm xá của bác nằm trong một hang đá sâu. Giữa một trận oanh tạc dữ dội, một chiến sĩ được đưa vào với vết thương thấu ngực. Đúng lúc đó, máy phát điện bị hỏng, cả hang tối om. Trong tay bác chỉ có bộ dụng cụ phẫu thuật cơ bản và một vài viên thuốc tê còn lại.
Bác ra lệnh cho bốn hộ lý đứng bốn góc, mỗi người cầm một chiếc đèn pin rọi thẳng vào vị trí vết thương. Trong ánh sáng vàng vọt, chập chờn ấy, bác phải thật bình tĩnh để gắp từng mảnh đạn ra khỏi lồng ngực đang phập phồng của người lính trẻ. Mồ hôi bác chảy ròng ròng, mờ cả kính, nhưng bác không được phép sai sót dù chỉ một milimet. Khi tiếng tim đập của bệnh nhân ổn định lại cũng là lúc những chiếc đèn pin bắt đầu lịm dần vì hết pin. Khoảnh khắc ấy, bác hiểu rằng: Trong y nghiệp thời chiến, ánh sáng của tri thức và lương tâm phải rạng rỡ hơn bất kỳ ngọn đèn nào để đẩy lùi bóng tối của cái chết.



