Ca trực của người y tá trong Chiến dịch Hồ Chí Minh
Bà Đặng Thị Hoa vẫn còn giữ chiếc túi vải cũ – thứ bà mang theo trong những ngày cuối của chiến tranh.
“Trong đó chỉ có băng gạc, thuốc và vài thứ lặt vặt,” bà nói. “Nhưng lúc đó là cả gia tài.”
Những ngày tháng 4 năm 1975, thương binh được đưa về liên tục. Trạm xá dã chiến của bà lúc nào cũng chật kín. Không đủ giường, nhiều người phải nằm trên cáng hoặc trên đất.
“Có lúc tôi làm việc suốt hai ngày không ngủ,” bà kể.
Một buổi tối, một chiến sĩ trẻ được đưa vào. Anh bị thương nặng, nhưng vẫn tỉnh. Anh nắm tay bà: “Chị ơi, em có sống không?”
Bà im lặng một giây, rồi nói: “Em phải cố lên.”
Bà biết tình trạng của anh rất nguy kịch.
Trong lúc băng bó, anh kể về gia đình, về người mẹ ở quê. Giọng anh yếu dần, nhưng vẫn cố nói: “Nếu em không về… chị nhắn giúp…”
Câu nói dở dang.
Bà siết nhẹ tay anh. Không cần nói hết, bà cũng hiểu.
Đêm đó, bà ngồi lại rất lâu sau khi mọi người đã im lặng. Ngoài kia, tiếng xe vẫn chạy, chiến dịch vẫn tiếp diễn.
Sau ngày 30 tháng 4, chiến tranh kết thúc. Nhưng với bà Hoa, ký ức về những ca trực ấy vẫn còn nguyên.
“Tôi không nhớ hết tên họ,” bà nói. “Nhưng tôi nhớ ánh mắt của họ.”



