Người có công giúp đỡ cách mạng

“Ca trực cuối cùng”

Giữa chiến trường khốc liệt, một nữ y tá trẻ đã dành trọn ca trực cuối cùng để cứu chữa thương binh. Khi ranh giới giữa sự sống và cái chết trở nên mong manh, lòng nhân ái và trách nhiệm đã tỏa sáng.

Đắk Lắk19/04/2026đoàn phương thảo (xã phú hòa 2)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1972, tại một trạm quân y dã chiến nằm sâu trong rừng, Võ Thị Ngọc Mai – cô y tá mới 19 tuổi – cùng đồng đội ngày đêm chăm sóc thương binh từ các trận đánh ác liệt.

Trạm xá chỉ là vài mái lá đơn sơ, thuốc men thiếu thốn, dụng cụ thô sơ. Nhưng điều không thiếu ở nơi đó là sự tận tâm.

Một đêm mưa lớn, thương binh được đưa về dồn dập. Tiếng rên đau, tiếng gọi nhau trong bóng tối khiến không khí trở nên căng thẳng. Mai gần như không rời tay khỏi công việc: băng bó, truyền dịch, lau mồ hôi cho từng người.

Một chiến sĩ trẻ nắm tay cô, giọng yếu ớt:
“Chị ơi… em có qua khỏi không?”

Mai khẽ mỉm cười, ánh mắt dịu dàng:
“Còn thở là còn hy vọng. Em cố lên nhé.”

Đêm ấy kéo dài tưởng như vô tận.

Gần sáng, một đợt bom bất ngờ dội xuống khu vực gần trạm xá. Mọi người hốt hoảng tìm chỗ trú ẩn. Nhưng trong căn lều, vẫn còn vài thương binh nặng chưa thể di chuyển.

Mai đứng lặng một giây, rồi quay lại.

“Các anh cứ vào hầm trước! Ở đây còn người!” – cô nói nhanh.

Không ai kịp ngăn, Mai lao vào bên trong, tiếp tục chăm sóc cho những người bị thương. Mỗi tiếng nổ vang lên là mỗi lần mái lá rung chuyển, đất bụi rơi xuống.

Cô cúi người che cho một thương binh, tay vẫn giữ chặt băng gạc. Trong khoảnh khắc ấy, Mai không nghĩ đến bản thân – chỉ nghĩ làm sao để giữ họ an toàn.

Khi trận bom qua đi, đồng đội chạy vào tìm. Họ thấy Mai vẫn ở đó, bên cạnh các thương binh đã được băng bó cẩn thận.

Cô bị thương nhẹ do sức ép, nhưng vẫn tỉnh táo. Điều đầu tiên Mai hỏi không phải về mình, mà là:
“Mọi người… ổn cả chứ?”

Sau sự việc ấy, Mai được tuyên dương vì tinh thần dũng cảm và trách nhiệm. Nhưng với những thương binh được cô cứu chữa, điều họ nhớ mãi là ánh mắt bình tĩnh và bàn tay ấm áp của cô trong đêm mưa bom ấy.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn