Ca trực cuối dưới ánh đèn mờ
Trạm quân y dã chiến nằm sâu trong rừng, ánh đèn dầu là nguồn sáng duy nhất. Hồng, một y sĩ trẻ, đã quen với mùi máu, mùi thuốc sát trùng, quen cả với việc không có ngày đêm. Ca trực của chị dường như kéo dài vô tận.
Có những đêm, thương binh đưa về liên tiếp. Hồng vừa băng bó, vừa an ủi, vừa ghi lại thông tin phòng khi người đó không qua khỏi. Chị đã quen với việc mỉm cười trước mặt thương binh rồi lặng lẽ quay đi lau nước mắt.
Đêm cuối cùng trước ngày giải phóng, Hồng trực một mình. Bom đạn đã thưa dần, nhưng thương binh vẫn còn. Chị làm việc đến khi đèn dầu chỉ còn leo lét. Khi ca trực kết thúc, chị ngồi lại rất lâu, như không nỡ tắt đèn.
Sau hòa bình, trạm quân y không còn. Nhưng trong ký ức Hồng, ánh đèn mờ của ca trực cuối ấy vẫn cháy – không phải bằng dầu, mà bằng niềm tin rằng những hi sinh âm thầm ấy đã đổi lấy bình yên cho ngày mai.



