Khác

CÁC ANH EM ƠI! ĐÀM VŨ HIỆP ƠI! HÃY THA LỖI CHO ANH, BÂY GIỜ MỚI TRỞ LẠI THĂM CÁC EM...

Quảng Ninh03/07/2026Trần Thanh Tuấn (Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Điền Xá)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tiếng gọi nghẹn ngào ấy vang lên giữa mây núi Tây Nguyên vào ngày 18-01-2018, trên đỉnh cao điểm 1015 - ngọn đồi Charlie huyền thoại của chiến trường Kon Tum. Người cất lên tiếng gọi là Trung tướng Khuất Duy Tiến, nguyên Trung đoàn trưởng Trung đoàn 64, người trực tiếp chỉ huy trận đánh lịch sử trên điểm cao này mùa xuân năm 1972. Khi ấy ông đã bước sang tuổi 89. Đứng bên cạnh là Trung tướng Nguyễn Quốc Thước, người đồng đội năm xưa, cũng đã 93 tuổi.

Trước chuyến đi đặc biệt ấy, cán bộ Sư đoàn 320 không khỏi lo lắng cho sức khỏe của hai vị tướng già. Đường lên đỉnh 1015 dốc cao, quanh co, nhiều đoạn hiểm trở. Nhưng khi mọi người khuyên nên cân nhắc, Trung tướng Nguyễn Quốc Thước kiên quyết nói: “Chúng tôi phải lên 1015! Trên ấy có hàng trăm liệt sĩ đồng đội của tôi. Nếu tôi có làm sao thì cho tôi nằm lại trên ấy với anh em”.Trong số những người đã nằm lại trên cao điểm 1015, cái tên Đàm Vũ Hiệp luôn được đồng đội nhắc tới với sự kính trọng đặc biệt. Với Trung đoàn 64, nhắc đến chiến thắng Charlie là nhắc đến người tiểu đoàn trưởng trẻ tuổi đã ngã xuống ngay giữa lúc trận đánh đang diễn ra ác liệt nhất.Đàm Vũ Hiệp quê ở xã Phương Độ, huyện Phúc Thọ, Hà Nội. Tháng 3-1967, chàng thanh niên mới mười bảy tuổi tình nguyện lên đường nhập ngũ và được biên chế vào Trung đoàn 64, Sư đoàn 320. Trưởng thành từ chiến sĩ, rồi tiểu đội trưởng, trung đội trưởng, đại đội trưởng, mỗi bước đi của anh đều gắn với những chiến trường ác liệt nhất. Đồng đội nhớ về anh như một người chỉ huy gan dạ, thông minh, luôn xông pha ở những nơi khó khăn nhất.Những chiến công liên tiếp trên chiến trường Đường 9 đã đưa tên tuổi Đàm Vũ Hiệp trở thành một trong những cán bộ trẻ triển vọng của đơn vị. Anh được tặng Huân chương Chiến công hạng Ba, danh hiệu Dũng sĩ diệt Mỹ, Dũng sĩ diệt xe cơ giới và được đề bạt quân hàm chuẩn úy khi tuổi đời còn rất trẻ.Cuối năm 1971, Đàm Vũ Hiệp cùng đơn vị hành quân vào Tây Nguyên. Khi ấy anh mới 22 tuổi nhưng đã mang quân hàm thượng úy và giữ chức Tiểu đoàn trưởng Tiểu đoàn 8. Tuổi đời còn rất trẻ nhưng anh đã dày dạn qua nhiều chiến dịch lớn, được cấp trên tin tưởng, đồng đội yêu mến.Tháng 4-1972, Trung đoàn 64 nhận nhiệm vụ tiến công cao điểm 1015. Đây là một trong những cứ điểm mạnh nhất của đối phương ở khu vực bắc Kon Tum, giữ vai trò khống chế tuyến phòng thủ bên bờ sông Pô Kô và vùng ngã ba Đông Dương. Quân địch xây dựng nơi đây thành một pháo đài thực sự với hệ thống hầm hào, công sự kiên cố cùng lực lượng dù thiện chiến chốt giữ.Chiều ngày 11-4-1972, các đơn vị bắt đầu hành quân chiếm lĩnh trận địa. Đường núi hiểm trở đã khó, bom đạn còn khốc liệt hơn. Chỉ trong vài giờ đồng hồ, đội hình Trung đoàn 64 liên tiếp hứng chịu nhiều trận ném bom B-52. Mỗi lần bom vừa dứt, cán bộ chiến sĩ lại thấy Tiểu đoàn trưởng Đàm Vũ Hiệp xuất hiện ở các mũi tiến quân. Khi thì anh có mặt ở Đại đội 7 đi đầu đội hình, lúc lại quay xuống Đại đội 5 phía sau để kiểm tra quân số, động viên bộ đội, chấn chỉnh đội hình. Bóng dáng người tiểu đoàn trưởng trẻ tuổi luôn tất bật giữa khói lửa chiến trường, tiếp thêm niềm tin cho đồng đội.Rạng sáng ngày 12-4, trận đánh chính thức bắt đầu. Sau khi pháo binh bắn chế áp các mục tiêu trong căn cứ, Đàm Vũ Hiệp lập tức chỉ huy các đơn vị mở cửa đột phá. Đại đội 6 và Đại đội 7 nhanh chóng áp sát hàng rào, dùng bộc phá mở đường tiến công. Bị đánh bất ngờ, quân địch điên cuồng gọi pháo binh và máy bay chi viện, đồng thời tung lực lượng phản kích quyết liệt.Cuộc chiến giành giật từng công sự, từng đoạn chiến hào diễn ra vô cùng ác liệt. Dưới sự chỉ huy quyết đoán của Đàm Vũ Hiệp, các đơn vị liên tiếp đẩy lùi các đợt phản kích, đánh chiếm nhiều vị trí quan trọng. Khi các mũi tiến công bị hỏa lực địch từ khu vực sở chỉ huy M11 chặn lại, anh không ngần ngại rời hầm chỉ huy, trực tiếp cơ động lên tuyến trước. Giữa mưa bom đạn pháo, người tiểu đoàn trưởng trẻ tuổi vẫn bình tĩnh chỉ huy bộ đội đào công sự, lợi dụng địa hình bám trụ và tìm thời cơ đột phá.Khoảng 14 giờ cùng ngày, máy bay địch tiếp tục đánh phá dữ dội vào đội hình Tiểu đoàn 8. Một quả bom rơi trúng hầm chỉ huy. Tiểu đoàn trưởng Đàm Vũ Hiệp và Chính trị viên tiểu đoàn anh dũng hy sinh. Anh ngã xuống khi mới 22 tuổi 9 tháng tuổi đời.Sự hy sinh của người tiểu đoàn trưởng trẻ tuổi không làm chùn bước những người lính Trung đoàn 64. Mang theo ý chí và quyết tâm của đồng đội vừa ngã xuống, Tiểu đoàn 8 tiếp tục chiến đấu. Ngày 15-4-1972, toàn bộ cao điểm 1015 được giải phóng. Tiểu đoàn dù 11 của địch bị tiêu diệt hoàn toàn. Chiến thắng Charlie trở thành một trong những trận đánh oanh liệt nhất của Trung đoàn 64 và góp phần quan trọng làm nên thắng lợi Đăk Tô - Tân Cảnh.Hơn nửa thế kỷ đã trôi qua, trên đỉnh 1015 hôm nay đã có nhà bia tưởng niệm khang trang giữa đại ngàn. Mỗi năm, hàng nghìn người tìm đến đây thắp nén hương tri ân những người đã ngã xuống. Trong làn khói hương bảng lảng ấy, người ta như vẫn thấy hình bóng Tiểu đoàn trưởng Đàm Vũ Hiệp cùng những đồng đội năm xưa đang quây quần bên nhau giữa đỉnh núi thiêng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn