Các Bà mẹ Việt Nam Anh hùng – Tượng đài bi tráng và thiêng liêng của lòng mẹ
Tác giả: Nguyễn Thị Hải Yến
Nếu Tổ quốc là một khúc tráng ca bất tử, thì những Bà mẹ Việt Nam Anh hùng chính là những nốt trầm sâu lắng, bi tráng và thiêng liêng nhất. Hình ảnh của các mẹ đã vượt lên trên mọi giới hạn của ngôn từ, trở thành biểu tượng cao cả nhất của lòng yêu nước, sự hy sinh thầm lặng nhưng vô bờ bến dành cho độc lập, tự do của dân tộc.
Trong suốt chiều dài của những năm tháng chiến tranh khốc liệt, khi tiếng súng vang lên ở mọi miền đất nước, cũng là lúc những người mẹ Việt Nam oằn mình gánh chịu những nỗi đau thương tột cùng. Có mẹ tiễn chồng ra trận, rồi chồng mãi mãi không về. Có những người mẹ vừa tiễn đứa con trai cả bước chân vào lửa đạn, chưa kịp nguôi ngoai nỗi nhớ thương, lại tiếp tục tiễn những đứa con trai tiếp theo, rồi đứa con út vừa tròn mười tám tuổi... Để rồi, chiến tranh đi qua, các mẹ nhận về những tờ giấy báo tử đẫm nước mắt.
Có những nỗi đau quặn thắt đến nghẹn ngào như nỗi đau của Mẹ Nguyễn Thị Thứ (Quảng Nam) – người mẹ có đến 9 con trai, 1 con rể và 2 cháu nội hy sinh vì Tổ quốc. Những giọt nước mắt của mẹ đã cạn khô theo năm tháng, chỉ còn lại dáng mẹ còng cọc bên hiên nhà, ngày ngày mòn mỏi ngóng trông những đứa con đã hóa thân vào lòng đất mẹ. Hay biết bao người mẹ khác trên khắp dải đất hình chữ S, lặng thầm nuốt nước mắt vào trong, ban ngày che chở, nuôi giấu cán bộ cách mạng, ban đêm vá áo cho bộ đội, chịu đựng muôn vàn đòn roi tra tấn của kẻ thù mà vẫn giữ trọn một lòng trung kiên với Đảng, với cách mạng.
Các Bà mẹ Việt Nam Anh hùng chính là những người đã hiến dâng những gì quý giá nhất của cuộc đời mình cho đất nước. Sự hy sinh của các mẹ không chỉ là nỗi đau của riêng gia đình, mà là nỗi đau chung, là niềm tự hào vô bờ bến của cả dân tộc Việt Nam. Các mẹ đã tạc nên một tượng đài bất tử về lòng mẹ, về tình yêu nước sâu sắc, để lại cho các thế hệ mai sau một bài học lớn lao về đạo lý "Uống nước nhớ nguồn" và lòng biết ơn vô hạn.


