Bài viết

Các chiến sĩ áo trắng bệnh viện Bạch Mai (tkh35_5)

Đà Nẵng06/07/2026Đoan (Đoàn trường THPT Thanh Khê)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

"Các anh các chị ơi cứu chúng em với, bác sỹ Kế đã chết rồi, em đang mắc kẹt không lên được. Cứu chúng em với các anh các chị ơi!..." – những tiếng kêu gào xé lòng vang lên từ dưới lớp bê tông đổ nát của Bệnh viện Bạch Mai trong đêm 22/12/1972 vẫn mãi là nỗi ám ảnh khôn nguôi về một trong những trang sử bi tráng nhất của dân tộc.

Trong trận rải thảm ác liệt của B-52, Bệnh viện Bạch Mai – nơi lẽ ra phải là chốn linh thiêng cứu người – đã trở thành mục tiêu tàn độc của bom đạn. Chỉ sau một loạt bom ầm ầm dội xuống, cảnh tượng trước mắt các nhân viên y tế thật quá đỗi kinh hoàng: nhà cửa đổ sập, gạch ngói ngổn ngang, và dưới hai hầm trú ẩn lớn của khoa Nội và khoa Da liễu, hàng chục đồng nghiệp, bệnh nhân đang bị vùi lấp trong bóng tối mịt mù.

Giữa cái rét buốt của mùa đông Hà Nội và tiếng máy bay địch vẫn gầm rú trên đầu, đội ngũ y bác sĩ, tự vệ – những người phụ nữ mới ngày nào còn rạng rỡ tuổi thanh xuân – đã lao vào cuộc chiến giành giật sự sống từ tay tử thần. Không có máy móc, họ dùng cuốc, xẻng, dùng cả đôi bàn tay phồng rộp, rướm máu để bới đất, đục bê tông, thay nhau đục từng lỗ nhỏ để hy vọng luồng khí Oxy ít ỏi có thể đến được với người đang hấp hối dưới hầm sâu.

Chứng kiến đồng đội hy sinh, nỗi đau ấy đã hóa thành sức mạnh quật cường. Lời kể của nhân chứng Nguyễn Thị Cúc vẫn còn đó, mang theo sự bàng hoàng của một thời khói lửa: "Ở một cửa hầm khác, chị Trần Thị Thoa - nhân viên của Bệnh viện bị một tảng bê tông chèn chết, hai tay giang rộng chắn lối đi, phía sau còn 4 người đang gào thét. Không còn cách nào khác, chúng tôi buộc phải tháo khớp tay của chị và tôi đã trực tiếp bế chị Thoa lên để cứu những người còn sống ở phía trong."

Đó là sự hy sinh đến tận cùng, khi ngay cả việc tháo rời thi thể đồng đội cũng trở thành một nghĩa cử đau đớn để cứu sống những người khác. Suốt 4 ngày ròng rã, đến ngày 26/12, khi người cuối cùng được đưa ra khỏi đống đổ nát cũng là lúc những trái tim người ở lại vỡ tan: "Trong trận ném bom khốc liệt ấy, Bệnh viện Bạch Mai đã có 31 người chết, trong đó có một bệnh nhân, còn lại là các y bác sỹ và nhân viên của bệnh viện, có người còn đang mang thai…. Nhiều nữ y tá, bác sĩ ra đi khi trên tay vẫn còn cầm ống nghe và ống đo nhiệt độ chăm sóc cho bệnh nhân."

Sự dũng cảm của các chiến sĩ áo trắng tại Bạch Mai đã lay động lương tri nhân loại, khiến cả thế giới rung động và phẫn nộ trước tội ác vô nhân đạo. Hôm nay, khi nhìn lại những danh hiệu cao quý như Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân, chúng ta không chỉ thấy niềm tự hào, mà còn thấy cả những giọt máu, nước mắt đã thấm vào từng viên gạch đổ nát. Xin nghiêng mình trước những y bác sĩ đã lấy thân mình che chở cho bệnh nhân, để câu chuyện của họ mãi là lời nhắc nhở về giá trị thiêng liêng của hòa bình.

------

sưu tầm---------------

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Các chiến sĩ áo trắng bệnh viện Bạch Mai (tkh35_5) | Câu chuyện thời hoa lửa