CÁCH MẠNG THÁNG TÁM 1945
: Nhân dân giành chính quyền, lập nước
Nửa đầu thế kỷ XX, Việt Nam là một nước thuộc địa nửa phong kiến, chịu sự đô hộ của thực dân Pháp. Nhân dân ta phải sống trong cảnh lầm than, bị bóc lột nặng nề cả về kinh tế lẫn tinh thần. Đến năm 1940, phát xít Nhật tiến vào Đông Dương, khiến nhân dân Việt Nam rơi vào cảnh “một cổ hai tròng”.
Dưới sự thống trị của cả Pháp và Nhật, đời sống nhân dân vô cùng khổ cực. Đỉnh điểm là nạn đói năm 1945 khiến hơn 2 triệu người chết đói. Trên khắp các làng quê, cảnh tang thương diễn ra khắp nơi, càng làm dâng cao lòng căm thù giặc và ý chí đấu tranh.
Trong bối cảnh đó, Đảng Cộng sản Đông Dương do Chủ tịch Hồ Chí Minh lãnh đạo đã chuẩn bị cho một cuộc cách mạng giải phóng dân tộc. Năm 1941, Mặt trận Việt Minh được thành lập nhằm tập hợp lực lượng toàn dân.
Từ đó, các căn cứ cách mạng được xây dựng, lực lượng chính trị và vũ trang ngày càng phát triển.
Đầu năm 1945, tình hình thế giới có nhiều biến động. Ngày 9/3/1945, Nhật đảo chính Pháp, độc chiếm Đông Dương. Chính quyền thực dân sụp đổ, tạo ra khoảng trống quyền lực.
Tháng 8/1945, Nhật Bản đầu hàng Đồng minh. Đây là thời cơ “ngàn năm có một”.
Đảng ta đã nhanh chóng phát động Tổng khởi nghĩa.
Ngày 19/8/1945, Hà Nội giành chính quyền thắng lợi. Sau đó, Huế (23/8) và Sài Gòn (25/8) cũng thành công.
Chỉ trong thời gian ngắn, chính quyền cả nước đã thuộc về nhân dân.
Ngày 2/9/1945, Chủ tịch Hồ Chí Minh đọc Tuyên ngôn Độc lập, khai sinh nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa.
Đây là bước ngoặt vĩ đại, mở ra kỷ nguyên độc lập cho dân tộc.



