Cái chõng tre ngoài hiên
Cái chõng tre ngoài hiên
Ngoài hiên nhà có một cái chõng tre.
Buổi trưa, người già ngồi nghỉ, trẻ con chơi quanh đó.
Có hôm, một người lính ghé qua, xin ngồi nhờ một lúc.
Chủ nhà gật đầu:
“Cứ ngồi đi.”
Anh lính đặt ba lô xuống, ngồi tựa lưng, thở ra nhẹ.
Chỉ vài phút, nhưng đủ để lấy lại sức.
Trước khi đi, anh nói:
“Cảm ơn bác.”
Người chủ chỉ xua tay:
“Có gì đâu.”
Cái chõng tre ấy, qua thời gian, đã đón nhiều người như vậy.
Không ai nhớ hết, nhưng ai cũng để lại một chút gì đó — một lời chào, một ánh mắt, một khoảng nghỉ ngắn.



