“Cái duyên của nghề nghiệp”
Ông còn nhớ cảm xúc và những gì diễn ra xung quanh mình trong giây phút ghi lại hình ảnh xe tăng tiến vào Dinh Độc Lập trưa 30.4.1975?
- Tôi vẫn nghĩ đó là một cái duyên nghề nghiệp. Mùa xuân 1975, tôi tham gia Tổ mũi nhọn của các phóng viên chiến trường, theo cánh quân phía đông giải phóng Huế, Đà Nẵng và các thành phố dọc miền Trung. Cuối tháng 4.1975, chúng tôi có mặt ở sở chỉ huy tiền phương của Quân đoàn 2, tham gia các trận đánh ở Nước Trong, Biên Hòa trước khi tiến vào trung tâm Sài Gòn.
Ngày 29.4, chúng tôi được bố trí đi theo mũi thọc sâu, gồm lữ đoàn thiết giáp 203 và trung đoàn bộ binh 66 (sư đoàn bộ binh 304) đánh thẳng vào trung tâm thành phố. Chúng tôi có mặt ở Dinh Độc Lập trưa ngày 30.4, ngay sau tốp xe tăng đi đầu (gồm các xe 390 và 843) chiếm Dinh, trong lúc các xe tăng khác tiếp tục tiến vào. Tôi vừa nhảy ra khỏi xe com-măng-ca thì thấy một xe tăng sắp qua cửa. Như một phản xạ tự nhiên, tôi giơ máy lên bấm đúng lúc xe qua cửa. Lúc ấy, tôi chỉ nghĩ đó là một bức ảnh đẹp: Chiếc xe tăng hùng dũng, ngọn pháo hiên ngang, lá cờ tung bay, những người lính trên xe nở nụ cười chiến thắng. Nhưng tôi không nghĩ nó sẽ trở thành biểu tượng sau này. Nhà nhiếp ảnh Vũ Tạo đứng cách tôi không xa cũng chụp hình ảnh chiếc xe tăng ấy. Trong ảnh của anh xe tăng đã qua hẳn cửa, và còn có hình một phóng viên phía bên kia cũng đang chụp ảnh, cả ảnh một chiếc xe Jeep khi ấy đỗ trong sân dinh.
Khi ấy, tôi không hình dung được số phận của bức ảnh ấy về sau này và cũng không kịp nghĩ đến điều gì khác. Tôi chụp các hình ảnh với số phim ít ỏi còn trong máy, rồi cùng nhà nhiếp ảnh Vũ Tạo mượn chiếc xe của Tư lệnh phó Quân đoàn 2 Hoàng Đan đến Bộ Tổng tham mưu quân đội Sài Gòn, Tòa đô chánh, cảng Sài Gòn... để vừa chụp ảnh, vừa lấy tư liệu cho nhiệm vụ chính là viết bài. Nhìn lại, tôi thấy mình may mắn. Vì được có mặt đúng lúc, đúng chỗ và kịp ghi lại một khoảnh khắc của lịch sử.



