Bài viết

Cái Gối Cũ Không Còn Phải Trằn Trọc Mỗi Đêm

Ninh Bình28/04/2026Ban Biên tập tổng hợp4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tựa đề: Cái Gối Cũ Không Còn Phải Trằn Trọc Mỗi Đêm

Năm 1969, trên chiếc giường tre trong góc nhà, có một cái gối bông đã cũ. Vỏ gối sờn, có chỗ đã vá lại, bên trong không còn đều, chỗ cao chỗ thấp.

Nhưng đêm nào ông Mười cũng nằm lên đó.

Ông không đổi.

Người ta hỏi:
“Gối vậy ngủ có ngon không?”

Ông đáp:
“Quen rồi.”

Năm 1970, chiến tranh khiến những đêm ngủ không còn yên. Có tiếng động xa gần, có những lúc tỉnh giấc giữa đêm mà không rõ vì sao.

Ông Mười vẫn nằm trên cái gối cũ.

Trằn trọc nhiều hơn.

Năm 1971, có một đêm ông thức gần như trắng. Sáng ra, ông chỉ gấp lại cái gối, đặt ngay ngắn như chưa có gì.

Con trai ông hỏi:

“Ba ngủ được không?”

Ông đáp:

“Ngủ được chút nào hay chút đó.”

Năm 1972, cái gối bắt đầu xẹp hơn. Ông không thay, chỉ đập nhẹ cho bông dàn ra.

Có người bảo:

“Đổi cái mới cho dễ ngủ.”

Ông lắc đầu:

“Gối mới chưa chắc ngủ được.”

Năm 1973, những đêm trằn trọc vẫn còn. Ông nằm quay bên này, bên kia, nhưng vẫn giữ cái gối dưới đầu.

Như giữ một thứ quen thuộc giữa những điều không chắc chắn.

Năm 1974, ông ngủ ít hơn, nhưng nằm nhiều hơn.

Cái gối vẫn ở đó.

Không rời.

Năm 1975, chiến tranh kết thúc.

Đêm trong làng yên hơn. Không còn những âm thanh khiến người ta giật mình thức dậy.

Ông Mười bắt đầu ngủ sâu hơn.

Một buổi sáng, con trai ông trở về.

Anh nhìn cái gối cũ:

“Giờ ngủ yên rồi, sao không đổi cái mới đi ba?”

Ông Mười đặt tay lên cái gối:

“Không cần nữa.”

“Vậy giữ làm gì?”

Ông nói:

“Để nhớ là đã từng có những đêm… người ta không ngủ được, nhưng vẫn nằm xuống, giữ lấy một chỗ quen thuộc dưới đầu, chỉ để cảm thấy mình vẫn còn ở trong nhà của mình, dù ngoài kia có chuyện gì xảy ra.”

Anh im lặng.

Ánh sáng buổi sáng chiếu vào chiếc giường tre.

Cái gối cũ nằm đó, không còn phải chịu những đêm dài trằn trọc như trước.

Nhưng vẫn giữ lại dấu vết của những giấc ngủ chập chờn, của những năm tháng con người không có được sự yên ổn trọn vẹn—chỉ có thể dựa vào những điều quen thuộc nhỏ bé để đi qua từng đêm mà không biết sáng hôm sau sẽ ra sao.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn