Cái nắm tay trong trạm quân y
Người lính trẻ nằm trên cáng, mặt tái nhợt. Anh nắm tay cô y tá, giọng yếu dần: “Em… em sợ không về được…” Cô siết chặt tay anh, nói khẽ: “Anh yên tâm, đất nước sẽ nhớ anh.” Anh mỉm cười, bàn tay lỏng ra. Ngoài kia, chiến tranh vẫn tiếp diễn, nhưng trong căn hầm nhỏ ấy, một con người đã hóa thành lịch sử.
Người lính trẻ nằm trên cáng, mặt tái nhợt. Anh nắm tay cô y tá, giọng yếu dần:
“Em… em sợ không về được…”
Cô siết chặt tay anh, nói khẽ:
“Anh yên tâm, đất nước sẽ nhớ anh.”
Anh mỉm cười, bàn tay lỏng ra. Ngoài kia, chiến tranh vẫn tiếp diễn, nhưng trong căn hầm nhỏ ấy, một con người đã hóa thành lịch sử.



