CÁI TẾT ĐẦU TIÊN TRONG QUÂN NGŨ
CÁI TẾT ĐẦU TIÊN TRONG QUÂN NGŨ
Tôi là Trịnh Ngọc Lý, cựu chiến binh thuộc Đại đội 34, Tiểu đoàn 9, Sư đoàn 442 (C34 D9 F442). Trong suốt những năm tháng khoác áo lính, có lẽ cái Tết đầu tiên xa nhà là ký ức nằm lại sâu nhất trong trái tim tôi — một cái Tết thiếu thốn đủ đường nhưng lại đong đầy hơi ấm đồng đội.
Năm ấy, đơn vị chúng tôi đóng quân ở một vùng trung du hẻo lánh. Gần đến ngày 30 Tết, cái rét ngọt của miền Bắc tràn về, len lỏi qua những vách liếp nứa. Với những lính trẻ mới nhập ngũ như tôi, nỗi nhớ nhà cứ cồn cào theo mỗi đợt gió mùa. Nhưng rồi, không khí chuẩn bị Tết tại C34 đã nhanh chóng cuốn phanh đi những nét buồn thoáng qua ấy.
Gọi là Tết cho sang, chứ thực ra điều kiện lúc bấy giờ gian khổ lắm. Không có bánh kẹo hộp, không có hoa mai hoa đào rực rỡ từ phố thị. Để có một nhành hoa đón xuân, tôi cùng mấy anh em trong tiểu đội phải lặn lội vào tận khe suối, tìm những cành mai rừng chớm nụ mang về cắm vào vỏ đạn đại bác. Những bông hoa rừng trắng muốt, thanh khiết hiện diện giữa căn nhà bạt đơn sơ bỗng khiến không gian sáng bừng lên lạ lẫm.
Thú vị nhất là đêm gói bánh chưng. Không có đủ lá dong rừng, chúng tôi phải dùng cả lá chuối xanh lót thêm bên trong. Gạo nếp, đậu xanh được hậu cần chuẩn bị kỹ lưỡng, nhưng thịt lợn thì quý hiếm vô cùng, mỗi chiếc bánh chỉ được một miếng mỡ nhỏ xíu. Ấy thế mà dưới bàn tay vụng về của những thằng con trai vốn chỉ quen cầm súng, những chiếc bánh chưng xanh "hình thù kỳ dị" vẫn lần lượt ra đời.
Đêm 30, cả đơn vị quây quần bên nồi bánh đỏ lửa. Khói bếp hoàng cầm lan tỏa, quyện với mùi lá dong chín nồng nàn. Chúng tôi ngồi sát lại bên nhau, chia nhau những củ khoai nướng sứt sẹo, kể cho nhau nghe về phong tục quê mình. Anh thì kể về phiên chợ Tết quê lúa Thái Bình, người lại nhắc về tiếng pháo tép ở vùng biển Thanh Hóa.
Thời khắc giao thừa điểm, giữa đại ngàn yên tĩnh, tiếng hát của anh em vang lên át cả tiếng gió xào xạc trên tán lá. Không có rượu ngoại, chỉ có chén nước trà xanh đặc quánh, ấm nóng truyền tay nhau nhưng sao mà say lạ lùng. Chúng tôi chúc nhau chân cứng đá mềm, chúc cho đơn vị hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ. Cái nắm tay lúc ấy chặt hơn bao giờ hết, như thể chúng tôi không còn là những cá nhân riêng lẻ, mà đã thực sự trở thành anh em một nhà.
Cái Tết đầu tiên ở đơn vị C34 D9 F442 đã dạy cho tôi biết thế nào là "hạnh phúc từ những điều giản đơn". Thiếu thốn vật chất đấy, nhưng sự chân thành và tình đồng đội đã lấp đầy mọi khoảng trống. Đó là cái Tết tôi trưởng thành hơn, biết hy vọng và biết yêu thêm mảnh đất biên cương mà mình đang canh giữ.



