Cái Tết xa nhà
Câu chuyện kể lại ký ức về một cái Tết đặc biệt – lần đầu tiên đón năm mới xa gia đình của một cựu Thanh niên xung phong.
kể rằng trong những năm tham gia Thanh niên xung phong, có một cái Tết mà bác không bao giờ quên – cái Tết đầu tiên xa nhà.
Khi ấy, công việc vẫn đang dang dở, nhiệm vụ không thể tạm dừng. Dù lòng ai cũng nhớ gia đình, nhưng không ai xin về. Mọi người hiểu rằng trách nhiệm đặt lên trên hết.
Những ngày cuối năm, không khí có phần trầm lắng hơn thường lệ. Ai cũng nhớ mâm cơm tất niên, nhớ tiếng cười của người thân, nhớ khoảnh khắc quây quần bên gia đình.
Nhưng rồi cả đội quyết định tự tạo cho mình một cái Tết giản dị.
Không có mâm cao cỗ đầy, chỉ là vài món ăn đơn sơ góp lại từ khẩu phần chung. Không có pháo hoa rực rỡ, chỉ có ánh đèn le lói trong đêm. Nhưng tiếng chúc nhau năm mới thì vẫn rộn ràng.
Bác nhớ rõ khoảnh khắc giao thừa năm ấy. Mọi người đứng cạnh nhau, lặng vài giây rồi đồng loạt chúc nhau mạnh khỏe, hoàn thành tốt nhiệm vụ. Có người lén quay đi lau vội giọt nước mắt.
“Xa nhà mới hiểu hết giá trị của hai chữ gia đình,” bác nói.
Sáng mùng Một, họ vẫn bắt tay vào công việc như thường lệ. Không ai than thở. Không ai tỏ ra buồn bã quá lâu. Bởi ai cũng hiểu rằng mình đang làm điều có ý nghĩa.
Cái Tết năm ấy không có đầy đủ vật chất, nhưng lại là một trong những cái Tết đáng nhớ nhất trong cuộc đời bác.
Nhiều năm sau, khi đã trở về quê hương, mỗi dịp Tết đến, bác lại nhớ về khoảnh khắc đứng bên đồng đội trong đêm giao thừa năm xưa.
Đó là cái Tết của trách nhiệm.
Là cái Tết của tình đồng đội.
Là cái Tết đánh dấu sự trưởng thành của tuổi trẻ.
Và dù đã qua rất lâu, ký ức ấy vẫn luôn ấm áp trong lòng một cựu Thanh niên xung phong.



