Cầm Cái Chết Trong Tay Mà Vẫn Tiến Lên
Câu chuyện về bác Nguyễn Hữu Tân nhận nhiệm vụ sang giúp nước bạn Lào. Cuộc chiến ác liệt và khó dự báo, bác nói: “mỗi lần bước ra khỏi cửa hầm là như cầm sẵn cái chết trong tay.” Chỉ một viên đạn lạc, một ổ phục kích bất ngờ cũng đủ để vĩnh viễn không trở về.
Tháng 8/1967, khi đất nước còn chìm trong khói lửa chiến tranh, bác Nguyễn Hữu Tân 25 tuổi. Ở cái tuổi người ta còn đang mơ về mái nhà yên ấm, bác đã khoác lên mình bộ quân phục màu xanh, tham gia kháng chiến chống Mỹ trong lực lượng kỹ thuật biên giới. Công việc của bác thầm lặng, gian nan, không ồn ào chiến công, nhưng mỗi bước chân đều in dấu trách nhiệm nặng nề với non sông.
Tháng 8/1970, bác lần đầu tiên nhận nhiệm vụ sang giúp nước bạn Lào. Khi ấy, Mỹ cùng với Thái Lan, chỉ huy quân phỉ Vàng Pao, gây ra bao cảnh lũng đoạn, đau thương trên đất bạn. Bước chân sang Lào, bác và đồng đội bước vào một chiến trường hoàn toàn khác: khắc nghiệt, hiểm nguy và đầy rình rập cái chết.
Lần đầu đến Lào là vào mùa khô. Mùa khô khốc liệt đến tận cùng. Ruồi vàng bu đầy, đốt rát da thịt, đau thấu xương. Gió Lào hun nóng từng hơi thở, có lúc nóng đến mức phải cởi trần mà vẫn như bị lửa thiêu. Bọ chó từ đâu nhảy lên đen kín người, đêm nằm trong hầm mà không sao chợp mắt. Nhưng cái khổ của thiên nhiên vẫn chưa thấm gì so với cái khổ của chiến tranh, nơi ranh giới giữa sống và chết mong manh hơn sợi tóc. Ở Lào, bộ đội ta hoạt động ngoài sáng, còn địch ẩn mình trong bóng tối.
Bác từng nói: “mỗi lần bước ra khỏi cửa hầm là như cầm sẵn cái chết trong tay.” Chỉ một viên đạn lạc, một ổ phục kích bất ngờ cũng đủ để vĩnh viễn không trở về. Chính vì thế, không thể chờ địch đến, ta phải chủ động đi tìm địch mà đánh. Có những chuyến xe đang lăn bánh giữa rừng sâu thì bất ngờ bị phục kích. Tiếng súng nổ chát chúa, đất đá tung lên, đội hình tan tác, có trận kết thúc bằng máu và nước mắt.
Giữa những ngày tháng sinh tử ấy, Tết vẫn đến, lặng lẽ và nghẹn ngào. Mùng 01 Tết năm 1972, ngay tại cổng vệ binh sư đoàn, cách cơ quan chỉ vài trăm mét, bác Nguyễn Hữu Tân bất ngờ gặp lại những người đồng hương. Giữa chiến trường xa xứ, cái bắt tay, cái ôm chặt, ánh mắt rưng rưng thay cho vạn lời chúc Tết. Niềm vui ngắn ngủi ấy như một ngọn lửa nhỏ sưởi ấm lòng người lính giữa mùa khô khắc nghiệt.
Nhưng chiến tranh không cho phép con người giữ niềm vui quá lâu. Sau cuộc gặp ấy, bác trở về đơn vị. Khi bác đi được khoảng 200 m, một trận địch càn dữ dội nổ ra. Chỉ trong khoảnh khắc, cướp đi sinh mạng của 07 đồng chí gồm cả cán bộ lẫn chiến sĩ. Họ ngã xuống, không kịp để lại tên tuổi, được tôn luôn vào lòng đất mẹ trong lặng lẽ. Tin ấy như một nhát dao cắt sâu vào tim bác. Những người vừa còn cười nói, vừa chia nhau hơi ấm ngày Tết, phút chốc đã hóa thành bất tử.
Chiến tranh cứ thế đi qua đời người bằng những mất mát không thể gọi thành lời. Tháng 07/1973, giữa bom đạn và thử thách, bác Nguyễn Hữu Tân vinh dự được đứng trong hàng ngũ Đảng Cộng sản Việt Nam. Đó không chỉ là niềm tự hào, mà còn là lời thề trọn đời gắn bó với lý tưởng, với con đường mà bao đồng đội đã ngã xuống để gìn giữ.
Cuộc đời người lính của bác Nguyễn Hữu Tân không được kể bằng những chiến công hào nhoáng, mà được khắc ghi bằng sự chịu đựng, lòng gan dạ và những ký ức không bao giờ phai. Trong từng cơn gió Lào bỏng rát, trong mỗi đêm rừng Lào tối đặc, trong những cái Tết thiếu vắng và những đồng đội không tên, hình ảnh người lính năm xưa vẫn lặng lẽ đứng đó – vững vàng, kiên trung, và trọn vẹn một đời vì Tổ quốc, vì nghĩa tình quốc tế thủy chung son sắt.



