Cắm cờ thấp vẫn là cờ chiến thắng
Cuộc đời của cụ có nhiều giai thoại và tên gọi. Khi hỏi trong chiến dịch Hồ Chí Minh lịch sử, nhớ nhất điều gì!? “Nhiều lắm. Nhớ anh em đồng đội. Nhiều anh em kêu tau đi rồi mà bà chưa cho. Nhớ nhất là cắm cờ giải phóng thấp dưới nhưng vẫn vui sướng!” - ông cười nói.
Liên tục hơn 11 ngày đêm chiến đấu, Quân đoàn 4 phối hợp các lực lượng Đồng Nai, Long Khánh, Bà Rịa… đánh thiệt hại nặng Sư đoàn 18, diệt Chiến đoàn 52, Chiến đoàn 5 và Lữ đoàn 3 thiết giáp. Từ đây, cửa ngõ hướng Đông Sài Gòn mở toang, năm cánh quân ta xiết chặt vòng vây, “Thần tốc, Táo bạo, Quyết thắng”, xốc tới dinh lũy cuối cùng, giải phóng hoàn toàn miền Nam. |
Ta giải phóng Xuân Lộc, Long Khánh rồi thì tiến vào Trảng Bom, Hố Nai, Biên Hòa. Nói vậy nhưng không dễ dứt điểm, mà phải quyết liệt lắm, đột phá liên tục mới giải quyết được. Từ yếu khu Trảng Bom qua Hố Nai đến Biên Hòa rất ngắn nhưng phải đi suốt 5 ngày đêm. Quân ta tuy tổn thất đáng kể trận Xuân Lộc nhưng lúc ấy “Một ngày bằng 20 năm” khí thế bừng bừng xốc tới, không gì cản được. Ngày 29-4, Sư đoàn 7 nhận nhiệm vụ mới. Trước lúc xuất quân, Tư lệnh Quân đoàn 4 Hoàng Cầm trao cờ “Quyết chiến, Quyết thắng”. Chỉ thị Sư đoàn trưởng Lê Nam Phong cắm cờ lên nóc Dinh Độc Lập. “Tau dõng dạc: Thay mặt cán bộ, chiến sĩ Sư đoàn 7, tôi xin hứa sẽ hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ”.
Chỉ tiếc là khi “Chạm đất Biên Hòa, địch còn nhiều ổ đề kháng ẩn nấp trong thành phố, nhà cao tầng chống trả quyết liệt”. Nhanh chóng vượt qua các chướng ngại, vượt cầu Ghềnh thẳng tiến Sài Gòn. Không nhầm đường nhưng cầu nhỏ và yếu quá, tăng, thiết giáp không thể qua được. Ông hạ lệnh chuyển hướng tiến quân, tắt ra xa lộ Biên Hòa. Sáng 30-4, dòng người đổ về chen kín xa lộ khiến bộ đội, xe pháo cơ động rất chậm. Lập tức, ông nhảy khỏi xe thiết giáp, trao đổi nhanh với Chính ủy Nguyễn Văn Thái, gọi ngay chiến sĩ dùng xe gắn máy chở ông lách qua dòng người chạy thẳng vào Dinh Độc Lập. “Đến cầu Thị Nghè, gặp trợ lý tác chiến Sư đoàn, tau hỏi ngay: “Đại đội 7 có cắm cờ được không”? Lắc đầu: Quân đoàn 2 cắm rồi. Xe tăng của Đại đội 7 vào trễ 30 phút”. Một phút tiếc nuối hiện lên. Gặp Quân đoàn 2 trước cổng Dinh Độc Lập, ngước thấy cờ giải phóng tung bay, ông nói: “Quân đoàn 2 cắm cờ trên cao thì ta cắm cờ thấp. Đều là “Quyết chiến, quyết thắng” cả. Bởi vì tất cả chúng ta đều là người chiến thắng!”.
Hơn tháng sau cuộc trò chuyện đó, “Ngọn gió phương Nam” mãi trở về trời ở tuổi 95, để lại tiếc thương cho gia đình, đồng đội và nhân dân trước dịp kỷ niệm ngày non sông thống nhất...
Nguyễn Minh Đức



