CẢM NHẬN VỀ MẸ NHU
Nhân vật mẹ Nhu, tên thật là Lê Thị Đảnh, sinh năm 1914 tại phường Thanh Lộc Đán, thành phố Đà Nẵng, là một trong những hình ảnh đẹp đẽ và tiêu biểu của người mẹ Việt Nam trong thời kỳ đấu tranh giải phóng dân tộc. Cuộc đời mẹ gắn liền với đau thương, áp bức của kiếp người nô lệ, nhưng từ chính những mất mát đó đã thắp lên trong mẹ lòng yêu nước sâu sắc và ý chí sắt đá bảo vệ cách mạng.
Sinh ra giữa vùng đất giàu truyền thống kiên trung, mẹ Nhu sớm đã được chứng kiến những bất công và tàn bạo của quân thù. Khi con trai mẹ, anh Phạm Phú Long, giác ngộ cách mạng và đứng trong hàng ngũ của Đảng, mẹ không chỉ ủng hộ mà còn tự mình dấn thân vào con đường đầy hiểm nguy ấy. Từ tình thương con, mẹ mở rộng lòng mình để che chở cho các chiến sĩ, trở thành cơ sở cách mạng quan trọng ngay giữa lòng thành phố Đà Nẵng.
Trong những năm 1966–1967, khi địch lùng sục gắt gao, giăng dày đồn bốt khắp vùng Thanh Khê, mẹ Nhu vẫn kiên cường xây dựng những căn hầm bí mật để nuôi giấu cán bộ. Nhiều đêm mẹ thức trắng để canh gác, bảo vệ an toàn cho đồng đội của con. Từ những căn hầm được chính tay mẹ đào, lực lượng ta nhiều lần luồn sâu đánh trúng các mục tiêu quan trọng, khiến quân địch hoang mang, khiếp sợ. Sự đóng góp âm thầm của mẹ chính là một phần sức mạnh giúp phong trào cách mạng Đà Nẵng giữ được thế đứng vững chắc trong những ngày tháng gian nguy ấy.
Ngày 26 tháng 12 năm 1968 đã trở thành dấu mốc rực sáng cho tinh thần hy sinh anh dũng. Do kẻ phản bội chỉ điểm, quân địch bao vây nhà mẹ Nhu, bắt con trai mẹ để uy hiếp. Chúng tra tấn dã man, ép mẹ khai ra vị trí hầm bí mật. Nhưng trước đòn roi và súng đạn, mẹ Nhu vẫn hiên ngang, kiên quyết giữ trọn lòng trung thành với cách mạng. Khi dã tâm không đạt được, chúng thẳng thừng nổ súng sát hại mẹ. Cái chết của mẹ như hồi chuông thức tỉnh, thôi thúc bao chiến sĩ đứng lên, mở đầu cho trận chiến đấu ác liệt giữa bảy chiến sĩ Thanh Khê với hai tiểu đoàn địch suốt ngày hôm đó. Chính từ căn hầm mẹ đã bảo vệ đến giây phút cuối, những người chiến sĩ bật lên chiến đấu, tiêu diệt nhiều tên địch và rút lui an toàn về căn cứ.
Sự hy sinh của mẹ Nhu không chỉ góp phần giữ vững cơ sở cách mạng Đà Nẵng, mà còn trở thành nguồn cảm hứng, tiếp thêm sức mạnh tinh thần cho biết bao chiến sĩ đang chiến đấu ngoài mặt trận. Sau ngày đất nước thống nhất, nhân dân Đà Nẵng đã xây dựng tượng đài “Mẹ dũng sĩ Thanh Khê” để tưởng nhớ bà và những người mẹ nơi đất Quảng kiên cường. Đến năm 1995, mẹ được Chủ tịch nước truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang Nhân dân, xứng đáng với những gì mẹ đã cống hiến cả mảnh đời xương máu.
Nhìn lại cuộc đời mẹ Nhu, trước mắt ta như hiện lên một vẻ đẹp rực sáng của người phụ nữ Việt Nam trong chiến tranh: giản dị mà phi thường, âm thầm mà bền bỉ. Mẹ không có những lời nói lớn lao, nhưng hành động của mẹ đã góp phần làm nên lịch sử. Tấm gương mẹ Nhu là lời nhắc nhở thế hệ hôm nay phải biết trân trọng quá khứ, biết ơn những người đã hi sinh để đất nước có được hòa bình. Mẹ là biểu tượng bất diệt của lòng yêu nước, của sự hi sinh cao cả mà không lời ca nào có thể diễn tả hết.


