Cảm nhận về nhân vật Nguyễn Trung Trực
Cảm nhận về nhân vật Nguyễn Trung Trực
Trong dòng chảy lịch sử chống ngoại xâm hào hùng của dân tộc Việt Nam, giai đoạn nửa sau thế kỷ XIX là một thời kỳ đầy bi tráng. Khi triều đình nhà Nguyễn từng bước đầu hàng trước thực dân Pháp, thì trên mảnh đất Nam Bộ, ngọn lửa kháng chiến của nhân dân ta lại bùng cháy mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Khi tìm hiểu về giai đoạn này, nhân vật lịch sử khiến em cảm thấy vô cùng xúc động, kính phục và tự hào nhất chính là vị anh hùng áo vải Nguyễn Trung Trực. Ông là biểu tượng sáng ngời cho tinh thần yêu nước, lòng dũng cảm và sự hy sinh cao cả của thế hệ cha anh vì độc lập, tự do của dân tộc.
Nguyễn Trung Trực tên thật là Nguyễn Văn Lịch, sinh năm 1838 tại Bình Định, sau này gia đình ông di cư vào vùng đất Long An ngày nay. Vốn là một người chài lưới nghèo nhưng giàu lòng yêu nước và có tinh thần thượng võ, khi thực dân Pháp nổ súng xâm lược Nam Kỳ, ông đã không ngần ngại tham gia vào lực lượng nghĩa quân, sau này trở thành một thủ lĩnh nghĩa quân xuất sắc. Nhắc đến cuộc đời binh nghiệp của Nguyễn Trung Trực, lịch sử ghi nhận hai chiến công hiển hách làm rung chuyển cả chính quyền thực dân Pháp. Chiến công thứ nhất diễn ra vào ngày 11/12/1861, ông đã trực tiếp chỉ huy nghĩa quân lập kế hoạch đốt cháy tàu chiến L'Espérance (Hy Vọng) của Pháp ngay trên dòng sông Nhật Tảo. Tiếng bom lửa Nhật Tảo không chỉ tiêu diệt sinh lực địch mà còn giáng một đòn mạnh mẽ vào uy thế của thực dân, làm nức lòng nhân dân cả nước. Sau chiến công vang dội này, ông được triều đình phong chức Quản cơ. Không dừng lại ở đó, khi triều đình ký hòa ước nhường ba tỉnh miền Đông cho Pháp, Nguyễn Trung Trực vẫn quyết tâm giữ vững niềm tin, ý chí chiến đấu. Ông chuyển địa bàn hoạt động về vùng Rạch Giá (Kiên Giang). Tại đây, vào đêm 16/6/1868, ông tiếp tục chỉ huy nghĩa quân đánh úp đồn Rạch Giá, tiêu diệt tên tỉnh trưởng cùng nhiều lính Pháp, làm chủ tỉnh lỵ trong nhiều ngày. Đây là một chiến thắng vô cùng oanh liệt, chứng minh cho khát vọng tự do và sức mạnh của lòng dân Nam Bộ Dù phải đối mặt với muôn vàn khó khăn, gian khổ khi thực dân Pháp dốc toàn lực bao vây và dùng những thủ đoạn đê hèn (bắt giữ mẹ ông để uy hiếp), Nguyễn Trung Trực vẫn luôn giữ trọn khí tiết. Để cứu nhân dân và mẹ già, ông đã chấp nhận nộp mình. Địch dùng mọi bùa miêu, chức tước để dụ dỗ nhưng ông kiên quyết khước từ. Ngày 27/10/1868, thực dân Pháp đưa ông đi hành quyết tại Rạch Giá. Trước khi hy sinh, ông đã để lại một câu nói bất hủ, trở thành tuyên ngôn yêu nước của muôn đời sau: "Bao giờ người Tây nhổ hết cỏ nước Nam, thì mới hết người Nam đánh Tây". Qua việc tìm hiểu về nhân vật lịch sử lỗi lạc này, em nhận thức sâu sắc rằng thế hệ trẻ hôm nay cần phải biết trân trọng quá khứ, ghi nhớ công lao của các thế hệ đi trước. Những hành động và sự hy sinh ấy đã góp phần làm nên những trang sử vẻ vang của dân tộc Việt Nam, giúp chúng ta hiểu rõ hơn giá trị của hòa bình, độc lập mà chúng ta đang được hưởng hôm nay. Những tấm gương anh hùng như Nguyễn Trung Trực sẽ mãi là nguồn động lực lớn lao để em phấn đấu. Bản thân em sẽ cố gắng học tập tốt, rèn luyện đạo đức, tích cực tham gia các hoạt động xã hội, góp phần xây dựng quê hương, đất nước ngày càng giàu đẹp, văn minh, xứng đáng với dòng máu anh hùng của các bậc tiền nhân.



