Căn bếp không khói
Để tránh máy bay phát hiện, cả làng dùng bếp Hoàng Cầm. Cô Mẫn phụ trách nấu ăn cho cả đội dân quân. Bếp đào sâu dưới đất, khói dẫn xa, cơm nấu trong im lặng.
Có hôm bom nổ sát nhà, đất đá đổ xuống miệng bếp. Cô Mẫn bị thương nhưng vẫn cố nấu xong nồi cơm trước khi ngất đi. Bữa cơm ấy cứu đói cả đơn vị sau một ngày chiến đấu.
Vết sẹo trên người cô theo suốt đời. Nhưng mỗi khi nhắc đến thời chiến, cô chỉ nói: “Cơm chín là mừng rồi”. Một căn bếp không khói đã nuôi cả chiến trường trong thời hoa lửa.



