Căn bếp tiền phương
Chị nuôi ngày đêm nấu cơm phục vụ mặt trận.
Tiếng pháo đôi khi rung cả nồi canh nóng hổi.
Một hôm, địch pháo kích sát bếp dã chiến.
Chị lấy thân che xoong cơm giữa khói bụi mịt mù.
Thương binh được ăn bữa cơm ấy trước khi xung trận.
Ai cũng bảo đó là bữa cơm ngon nhất giữa chiến trường.
Chị ngã xuống ngay cạnh bếp lửa đang đỏ than.
Mùi cơm mẹ vẫn gọi con về trong những đêm nhớ nhà.
Đồng đội đặt lên mộ chị chiếc vá chan cơm cũ.
Để chị biết: người lính vẫn no lòng nhờ tình chị nuôi.



