Cựu chiến binh

Căn cứ 207

kí ức người chiến binh

An Giang22/08/2026Phan Thị Thoại Mỹ (Đoàn xã Đông Thái)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
Căn cứ 207

Chúng tôi đến thăm nhà bác Được là thương binh hạng 3/4 tham gia kháng chiến chống Mỹ năm 1969 đến năm 1976 Bác kể:

Đêm ở căn cứ 207 tĩnh mịch, ba anh em chú – trong đó có Thắng – lặng lẽ cắt rừng đi bắt lính. Khẩu AK trên tay chú đã lên đạn sẵn, giắt cạp quần nén từng hơi thở. Chân chú bị gai rừng đâm nhức buốt, đi thọt từng bước.

Đến gần căn nhà lá dừa nước của địch, mắt chú sáng lên khi thấy đôi giày ai đó phơi ngay hiên. Súng của chúng dựng chềnh ềnh ở bộ vạt trước cửa, nhưng công sự phía sau che khuất, nhìn từ ngoài chẳng ai đoán được bên trong có tới chín tên lính đang ẩn nấp. Thấy đôi giày, chú hồn nhiên cất tiếng hỏi:

– Anh ơi, cho xin cái đôi giày!

Chưa dứt câu, một tên lính trong nhà nhòm ra. Mắt chạm mắt, hắn thốt lên rồi chao người hốt lấy khẩu súng chĩa thẳng ra cửa. Nhanh như cắt, chú lộn người ngã rụi xuống đường mương thoát hiểm. Cùng lúc, người đồng đội ôm quả B40 lao lên bấm cò liên hồi: Cạch! Cạch! – Trái đạn lép!

Nằm dưới mương nát bùn, chú xoay nòng AK quạt ngược lên. Tiếng đạn nổ giòn giã quét sạch căn nhà lá. Một tốp lính từ xa nghe động chạy lại bắn phản công xối xả rồi hoảng loạn tháo chạy. Trận đó, chín tên địch thì bốn tên bỏ mạng, ba tên bị thương. Rút ra đến bãi an toàn, chú mới giật mình thấy báng súng AK và tay cầm bị đạn cày nát bét, nhưng người chú thì tuyệt nhiên không một vết xước. Đúng là sống chết trong gang tấc!

Mấy tháng sau, đơn vị chú chặn đánh phòng ngự kiên cường suốt hai ngày ở Chà Chẹt, Cò Tức. Một chiếc máy bay tải thương và một chiếc cần cẩu của địch bị quân ta bắn rơi ngay trước mặt. Đêm đó, chú nhận lệnh mò ra phá hủy xác chiếc C-47.

Nằm áp bụng vào thân thép khổng lồ, chú đánh một trái vào đầu, rồi một trái vào hông nhưng chiếc C-47 vẫn lỳ lợm không cháy. Quyết không bỏ cuộc, chú thò tay qua lớp ni-lông ốp, quậy sâu vào khoang máy. Mùi xăng thơm nồng bốc lên. Xác định đúng "tử huyệt", chú bồi thêm trái B40 quyết định. Tiếng nổ rung trời hất tung mảng thép, chiếc C-47 bùng cháy rực sáng cả góc rừng.

Nhưng chiến trường nào đâu phải cuộc dạo chơi. Sang ngày thứ hai ở Cò Tức, một quả M79 của địch găm trúng cành cây ngay trên đầu chú nổ tung. Mảnh đạn xé không khí tẹt xuống, xé rách bụng chú.

Về tới trạm phẫu thuật dã chiến, các bác sĩ nhìn vết thương đứt ruột rồi lắc đầu bất lực. Họ bắt đầu hỏi tên tuổi, quê quán để ghi sổ báo tử. Chú vẫn thều thào tường thuật lại từng chi tiết. Họ khiêng chú lên tấm ván ngựa thiếu thiếu, căng cái mùng ngang rồi bảo:

– Học lớp mấy rồi? Đếm từ 1 tới 100 nghe xem!

Chú thều thào đếm... tới một số nào đó thì lịm đi trong mê gián. Bác sĩ mổ phanh bụng chú, gắp ra một thau to ụ mảnh đạn và mô tổn thương.

Đêm đó, cơn mê sản ập đến. Người lính nằm giường bên cạnh cũng bị đứt ruột, vì giãy giụa lên cơn mà đứt chỉ khâu rồi trút hơi thở cuối cùng. Đến lượt chú, cơ thể bắt đầu co giật mạnh. Rất nhanh trí, năm sáu người trong kíp phẫu lao đến, chụp nguyên cái mùng đè chặt lấy người chú, giữ ghì cơ thể không cho đường khâu bị bục.

Tỉnh lại sau ca mổ sinh tử, chú biết mình vừa từ cõi chết trở về. Hồi tưởng lại những ngày hành quân 20–25 cây số mỗi ngày, đi một tiếng nghỉ năm phút, chú khẽ thở dài: "Nhờ đồng đội đè kịp mà sống... Đời lính vất vả lắm cháu ơi, đâu có sung sướng như thời bây giờ!"

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn