Căn hầm cuối cùng
Ở cuối làng có một căn hầm sâu, chuyên che giấu cán bộ trong những ngày địch càn quét. Bình, một phụ nữ đã có chồng ngoài mặt trận, nhận nhiệm vụ trông coi căn hầm ấy. Ban ngày, Bình cấy lúa, nuôi con như bao người khác; ban đêm, chị gác hầm, lắng nghe từng động tĩnh trong làng.
Có lần, địch bao vây làng, lùng sục từng nhà. Bình dẫn cán bộ chui xuống hầm, rồi đứng chắn phía trên. Khi bị tra hỏi, chị bình tĩnh trả lời, ánh mắt không chút sợ hãi. Địch tra tấn, chị cắn răng chịu đựng, quyết không hé lộ bí mật.
Đêm ấy, căn hầm vẫn an toàn, cán bộ thoát được vòng vây. Nhưng Bình kiệt sức vì vết thương, qua đời ngay bên miệng hầm khi trời vừa sáng.
Sau này, người dân dựng bia nhỏ bên căn hầm, gọi đó là “căn hầm cuối cùng” – nơi một người phụ nữ đã chọn hi sinh để giữ trọn niềm tin với cách mạng trong những năm tháng hoa lửa.



