Cánh Bay Không Mỏi (1)
Trên bầu trời Hà Nội mười hai ngày đêm năm 1972, ông Thanh là một vệt chớp bạc giữa mây ngàn. Trong khoang lái chật hẹp, ông đối mặt với những "Pháo đài bay" khổng lồ. Hôm nay, ông Thanh là một lão nông bình dị với thú vui thả diều.
Trên bầu trời Hà Nội mười hai ngày đêm năm 1972, ông Thanh là một "vệt chớp bạc" xé toạc màn sương mù và khói đạn. Trong khoang lái chật hẹp của chiếc MiG-21, thế giới của ông chỉ gói gọn trong những bảng đồng hồ nhảy số liên tục và bầu trời xanh ngắt phía trước – nơi những "Pháo đài bay" B-52 khổng lồ đang lừng lững trút chết chóc xuống thành phố.
Ông kể, cảm giác khi đối mặt với kẻ thù trên không trung là một sự cô độc tuyệt đối nhưng đầy kiêu hãnh. Giữa tầng mây rực lửa, ranh giới giữa cái chết và sự sống mong manh như một hơi thở. Khi nhấn nút phóng tên lửa, ông không chỉ nhìn thấy mục tiêu bùng cháy, mà còn thấy cả niềm tin của hàng triệu người dưới mặt đất đang gửi gắm vào cánh bay của mình. "Lúc ấy, không có chỗ cho nỗi sợ, chỉ có bản năng của một con chim ưng đang bảo vệ tổ," ông nhớ lại, bàn tay khẽ cử động như đang nắm lấy cần lái tưởng tượng.
Hòa bình lập lại, người phi công huyền thoại ấy cất bộ quân phục vào tủ, trở về làm một lão nông bình dị giữa vùng quê thanh bình. Nhưng niềm đam mê bầu trời chưa bao giờ tắt. Thay vì điều khiển phi cơ, ông chuyển sang thú vui thả diều sáo.
Mỗi chiều hè, người ta lại thấy ông đứng trên triền đê, ngửa mặt nhìn những cánh diều chao liệng. Tiếng sáo diều vi vu, trầm bổng giữa không gian tĩnh lặng như gột rửa hết những tiếng gầm rít của động cơ phản lực năm xưa. Ông bảo, bầu trời bây giờ mới thật sự đẹp, vì nó không còn bóng dáng của những quầng lửa da cam, mà chỉ có tiếng hát của gió và tự do.



