Khác

Cánh Buồm Rách Bên Dốc Bờ Đập

Quảng Ninh14/08/2026Ngọc Liêm Lương (Đoàn xã Trung Sơn)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Cánh Buồm Rách Bên Dốc Bờ Đập

Mùa thu năm 1972, lòng hồ Thủy điện Thác Bà (Yên Bái) trở thành tuyến đường thủy dã chiến quan trọng, nơi những đoàn thuyền nan và xuồng máy lặng lẽ vận chuyển lương thực, muối ăn và đạn dược từ vùng trung du lên các trạm trung chuyển thuộc miền Tây Bắc.

Địch liên tục cho máy bay trinh sát "Đầm già" lượn vòng trên mặt hồ rộng lớn, thả pháo sáng đêm ngày để đánh phá các bến vượt. Dốc Bờ Đập – nơi lòng hồ thắt lại hẹp nhất giữa hai dải núi đá vôi – được coi là "tọa độ chết", nơi bất kỳ vệt sóng hay ánh sáng nhỏ nào xuất hiện cũng có thể kéo theo những đợt oanh tạc dữ dội.

Quang, mươi chín tuổi, là chiến sĩ chèo thuyền thuộc Đội vận tải đường thủy dã chiến. Kỷ vật quý nhất anh mang theo không phải là đồ dùng cá nhân, mà là một mảnh canvas buồm cũ do người thầy dạy nghề đóng thuyền ở quê nhà trao tặng. Chiếc buồm này đã cùng anh trải qua hàng trăm chuyến vượt lòng hồ trong đêm tối không đèn.

Đêm 18 tháng 9, trời đổ mưa dầm, mù sương bao phủ khắp mặt hồ Thác Bà. Đoàn thuyền gồm tám chiếc chở đầy lương khô và trang thiết bị y tế nhận lệnh vượt dốc Bờ Đập để kịp giao hàng cho tuyến sau trước khi bình minh lên.

Khi thuyền của Quang vừa đến giữa dốc Bờ Đập, một tốp máy bay cường kích bất ngờ trút pháo sáng. Màn đêm bị xé rách bởi quầng sáng chói lóa. Ngay sau đó là những đợt đạn pháo 20mm dội xuống mặt nước, tạo thành những cột sóng dựng đứng.

Chiếc thuyền đi đầu bị trúng mảnh pháo, chao đảo rồi chìm dần. Thuyền của Quang bị sức ép hất văng sang mép đá ngầm. Một mảnh sắt cứa ngang qua bắp tay trái của anh, máu đùn ra ngấm đỏ chiếc áo may-ô sờn cũ.

Sức ép đạn pháo cũng làm đứt lìa sợi dây chằng góc buồm. Cánh buồm rách tướp, buông thõng xuống mạn thuyền, khiến chiếc thuyền mất hướng và trôi tự do về phía luồng nước xoáy nguy hiểm gần chân đập.

– Dây buồm đứt rồi! Thuyền trôi vào luồng xoáy! – Tiếng đồng đội gào lên giữa tiếng động cơ máy bay rít ngang đầu.

Nén cơn đau xé ruột ở tay trái, Quang cắn răng không một tiếng rên. Anh vơ lấy dải bạt dã chiến quấn chặt vết thương để cầm máu, rồi nhoài người ra đầu mũi thuyền. Giữa cơn sóng cuồng loạn và ánh pháo sáng nhập nhạng, Quang dùng hai bàn tay trần ôm lấy mép vải buồm bị xé rách.

Mảnh sắt trên cọc lái cứa rách các đầu ngón tay anh, máu quyện lẫn nước hồ lạnh ngắt, nhưng Quang vẫn kiên cường ghì chặt góc buồm, dùng toàn bộ trọng lượng cơ thể căng lại vạt vải rách đối hướng gió.

– Giữ vững tay lái! Hướng về khe núi bên trái! – Quang hét lớn qua tiếng pháo nổ chát chúa.

Bằng sức căng của cánh buồm rách dính máu và sự nhịp nhàng của tay chèo đồng đội, chiếc thuyền lách qua luồng nước xoáy, chui tọt vào hang đá ẩn nấp an toàn ngay trước khi đợt bom tiếp theo dội xuống lòng hồ.

Toàn bộ tám mươi bao lương khô và cơ số thuốc y tế trên thuyền được bảo vệ nguyên vẹn, kịp thời chuyển tới tay các đơn vị tiếp nhận ngay trong sáng hôm đó.

Khi trận đánh qua đi, đồng đội đưa Quang lên võng dã chiến. Trên tay người lính trẻ, mảnh vải buồm rách dính vệt máu khô vẫn được nắm chặt.

Nhiều năm qua đi, mặt hồ Thác Bà lại trở về vẻ bình yên, trong xanh như một tấm gương soi bóng núi rừng Bắc Bộ. Nhưng câu chuyện về cánh buồm rách và người lính trẻ kiên cường bên dốc Bờ Đập năm nào vẫn sống mãi như một bản hùng ca về chí khí, lòng dũng cảm và tinh thần vượt mọi gian khổ của một thế hệ anh hùng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Cánh Buồm Rách Bên Dốc Bờ Đập | Câu chuyện thời hoa lửa