Bài viết

Cánh Chim Đầu Đàn

Lực là một chiến sĩ giao liên nhỏ tuổi dũng cảm trên chiến trường Quảng Trị khốc liệt. Trong một lần nhận nhiệm vụ chuyển tài liệu mật thượng khẩn đến cao điểm 105, cậu bị pháo kích bất ngờ làm gãy chân. Dù bị thương nặng và đau đớn tột cùng, Lực vẫn không bỏ cuộc. Cậu cắn răng chịu đựng, bò suốt bốn tiếng đồng hồ trong đêm tối đầy bùn đất để đưa tài liệu đến nơi trước bình minh. Nhờ sự hy sinh quả cảm của Lực, đơn vị đã kịp thời bẻ gãy đợt tấn công của địch và giải cứu cả một tiểu đoàn bị bao v

Lâm Đồng28/04/2026xã Đoàn Hàm Thuận Nam (xã Đoàn Hàm Thuận Nam)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Lực mới tròn mười bốn tuổi. Thay vì cầm bút mực, đôi bàn tay gầy đen của cậu đang ôm chặt chiếc sắc cốt đựng tài liệu mật. Nhiệm vụ của Lực là chuyển bức điện thượng khẩn từ bộ chỉ huy trung đoàn sang chốt thép cao điểm 105.

Mưa rừng xối xả. Bùn đất nhão nhẹt nuốt chửng từng bước chân của giao liên nhỏ tuổi. Phía trên đầu, pháo sáng của địch thỉnh thoảng lại vút lên, soi rõ cảnh tượng tan hoang của những cánh rừng trơ trụi lá vì chất độc hóa học."Rầm!"Một loạt pháo tọa độ bất ngờ dội xuống. Lực bị sức ép của vụ nổ hất văng vào một hố sụt. Tai cậu ù đi, máu từ trán chảy ròng ròng xuống mắt. Cậu cố gượng dậy, cơn đau buốt ở chân ập tới. Lực bị gãy chân phải.Giữa bóng tối và cái lạnh thấu xương, nỗi sợ hãi bủa vây lấy đứa trẻ. Lực muốn khóc, muốn gọi mẹ. Nhưng cậu chợt nhớ tới lời của người đội trưởng: "Bức điện này là mạng sống của hàng trăm anh em ngoài chốt. Bằng mọi giá phải đưa tới nơi trước bình minh."Lực cắn chặt môi đến bật máu để không bật ra tiếng rên. Cậu không thể đi được nữa. Cậu bắt đầu bò.Hai tay bấu chặt vào rễ cây, vào đá sắc nhọn, Lực rướn người lên từng chút một. Cơn đau thấu xương từ cái chân gãy khiến cậu nhiều lần ngất đi rồi lại tỉnh lại. Bộ quần áo giải phóng quân sờn rách đẫm máu và bùn đất.Bốn tiếng đồng hồ dài như vô tận trôi qua.Khi những ánh sao mai đầu tiên vừa hé rạng, người chiến sĩ gác cửa hầm ở cao điểm 105 bàng hoàng phát hiện một bóng người nhỏ bé đang lết những mét cuối cùng. Lực kiệt sức hoàn toàn, gương mặt tái nhợt, nhưng đôi bàn tay vẫn ôm chặt chiếc sắc cốt trước ngực."Tài... tài liệu... kịp không chú?", Lực thào thào hỏi khi thấy bóng bộ đội."Kịp! Kịp rồi cháu ơi!", người chiến sĩ ôm lấy cậu bé, nước mắt trào ra.Nhờ bức điện vượt vòng vây của Lực, trận địa được củng cố, bẻ gãy đợt phản công quy mô lớn của địch trong ngày hôm đó, cứu sống cả một tiểu đoàn đang bị bao vây.Chiến tranh qua đi, Lực trở thành một thương binh nặng. Dù mang trên mình những vết thương đế quốc, người giao liên năm nào vẫn luôn mỉm cười khi kể lại chuyện cũ. Với ông, những vết sẹo ấy là minh chứng cho một thời hoa lửa oanh liệt mà thế hệ ông đã đi qua không hề hối tiếc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn