Mẹ Việt Nam Anh hùng

Cánh chim đầu đàn của Chi đội

Câu chuyện khắc họa cuộc đời kiên trung và sự hy sinh anh dũng của Liệt sĩ Lê Văn Huê – người con trai cả của Mẹ Việt Nam Anh hùng Đoàn Thị Kiều. Sinh trưởng tại xã Hưng Long, anh sớm giác ngộ cách mạng và trở thành một người chỉ huy quân sự tài ba với chức vụ Chi đội phó Quân đội nhân dân Việt Nam. Anh là chỗ dựa tinh thần cho gia đình và là nỗi khiếp sợ của kẻ thù trên chiến trường sông nước miền Nam. Năm 1948, người Chi đội phó quả cảm ấy đã ngã xuống, mở đầu cho chuỗi hy sinh bi tráng của gia đình mẹ Kiều.

TP. Hồ Chí Minh18/08/2026Võ Lan Chi (Xã Hưng Long)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
Cánh chim đầu đàn của Chi đội

Trong những năm tháng đầu của cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp, cái tên Lê Văn Huê đã trở thành một niềm tự hào, một huyền thoại được truyền tai nhau khắp các xóm ấp vùng Hưng Long, Bình Chánh. Là con trai trưởng của Mẹ Việt Nam Anh hùng Đoàn Thị Kiều và ông Lê Văn Triện, từ nhỏ anh Huê đã gánh vác trên vai sự nhọc nhằn của gia đình, vừa phụ mẹ lo cho các em, vừa nung nấu chí lớn khi chứng kiến cảnh quê hương bị gông xiềng thực dân kìm kẹp.

Khi tiếng súng Nam Bộ kháng chiến bùng nổ, anh Lê Văn Huê lập tức xếp lại tay cày, từ biệt gia đình ở ấp 3 để lên đường tòng quân. Với sự thông minh, quyết đoán và lòng dũng cảm thiên bẩm, anh nhanh chóng trưởng thành trong khói lửa chiến tranh. Từ một chiến sĩ du kích chân đất, anh được tổ chức tin tưởng, giao phó trọng trách Chi đội phó Quân đội nhân dân Việt Nam (tiền thân của các lực lượng chủ lực sau này).

Trên cương vị một người chỉ huy, Chi đội phó Lê Văn Huê luôn là "cánh chim đầu đàn" trong các trận đánh úp, phục kích đồn bốt giặc dọc theo tuyến sông nước Bình Chánh, Cần Giuộc. Anh nổi tiếng là người thương lính, bám dân và có lối đánh du kích vô cùng mưu trí. Nhiều đêm, từ căn cứ lòng dân Hưng Long, anh trực tiếp chỉ huy các chiến sĩ thọc sâu vào vùng kiểm soát của địch, gây cho chúng nhiều tổn thất nặng nề. Đối với mẹ Đoàn Thị Kiều, anh không chỉ là đứa con hiếu thảo, mà còn là điểm tựa, là tấm gương sáng ngời để hai người em trai là Lê Văn Cầm và Lê Văn Chước nhìn vào để tiếp bước noi theo.

Thế nhưng, chiến tranh khốc liệt không trừ một ai. Trong một trận chiến đấu cam go vào năm 1948, khi giặc Pháp điều động lực lượng áp đảo hòng bao vây và tiêu diệt lực lượng chủ lực của ta, Chi đội phó Lê Văn Huê đã trực tiếp đứng ở đầu sóng ngọn gió. Anh chỉ huy bộ đội kiên cường đánh trả, bẻ gãy nhiều đợt tiến công của giặc để bảo vệ an toàn cho bộ phận đầu não và đồng đội rút lui.

Giữa làn mưa đạn dày đặc, người chỉ huy quả cảm ấy đã trúng đạn và anh dũng hy sinh. Anh ngã xuống khi lý tưởng cách mạng đang rực cháy, hiến dâng dòng máu nóng của tuổi trẻ cho mảnh đất Hưng Long yêu dấu. Sự ra đi của anh là một tổn thất lớn cho lực lượng kháng chiến địa phương, và là một nhát dao chí mạng cứa vào lòng người mẹ già ở quê nhà.

Cái chết anh hùng của Chi đội phó Lê Văn Huê năm 1948 không làm gia đình anh chùn bước, ngược lại, nó đã biến thành ngọn lửa căm thù, thúc giục hai người em trai tiếp tục ôm súng ra chiến trường vào năm sau.

Nửa thế kỷ sau ngày anh ngã xuống, vào ngày 18 tháng 7 năm 1998, tấm bằng Tổ quốc ghi công mang tên liệt sĩ Lê Văn Huê đã được trao về cho gia đình theo Quyết định số 629/QĐ-TTg. Dù thời gian có làm phai mờ nhiều thứ, nhưng tinh thần trung kiên, quả cảm của người Chi đội phó năm xưa vẫn vẹn nguyên trong dòng chảy lịch sử của xã Hưng Long anh hùng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn