Cánh cửa tử
“Sau bao nhiêu năm mới có ngày hòa bình
Dù hòa bình ấy cũng lấy đi bao máu xương dân mình
Trong đêm hoan đăng sau ngày vui chiến thắng
Có bao cái tên nằm mãi nơi đây”
Kháng chiến đi qua thời bình gặp lại, nhưng những gì mà ”Cánh cửa tử” ấy để lại thật sự tàn khốc. Nơi đó còn đọng lại không chỉ là những mất mác về người,về của mà còn chôn vùi trogn tim mỗi người một lỗi đau khó tả.Nỗi đau ấy là nỗi đau mất con -Vết dao cứa sâu vào tim những bà mẹ.Những người phụ nữ ấy được gọi với cái tên rất là thân thương:”Bà mẹ Việt Nam Anh Hùng”.Vâng! Cái tên ấy thật sự mĩ miều nhưng đâu ai muốn danh xưng ấy? Ôi! Chiến tranh đã khiến con người ta trải qua những gì mà giờ đây khi nhắc lại , họ lại cảm thấy rùng mình trước “Con quái vật ấy”? Nhắc đến họ,ta làm sau có thể quên được cụ Nguyến Thị Thứ (1904-2010) -Người đã đánh đổi “ Chín khúc ruột mình” Để góp phần đổi lấy nền hòa bình cho dân tộc. Ôi! Sự hi sinh ấy thật thiêng liêng và cao cả biết bao . Các bạn có biết cụ Thứ sinh ra tại xã Điện thắng,Điền bằng,Quảng Nam- Vùng tự do bắn phá. Sinh ra và lớn lên ở vùng đất “Trắng” nên tinh thần “Trung dũng Kiên cường,đi đầu diệt mĩ” của cụ đã ngấm sâu vào trong máu. Đến khi lấy chồng, tinh thần ấy vẫn sục sôi trong lòng của cụ và 12 người con (11 trai và 1 gái ). Vợ cồng cụ cũng là người đi đầu trong phong trào tiên phong đào hầm , nuôi giấu cán bộ ngay trong vườn nhà. Ai có thể tin được, người phụ nữ bé nhỏ ấy lại “Chín lần tiễn con đi,chín lần khóc thầm lặng lẽ”. Đời có lẽ cụ gắn liền vỡi câu nói “người đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh”. Nó dồn dập đến mức chỉ trogn vòng 4 tháng,cụ nhận đến 3 tờ giấy báo tử và chỉ vọn vẻn tro ng 27 năm,cụ mất 9 người con, sống trong cảnh “Lá vàng khóc lá xanh roi”. Người ta đã dần quen với hình ảnh mâm cơm nhà cụ Thứ,đều đặn 9 bát cơm 9 đôi đũa sắp ngay ngắn chờ các con về-Khung cảnh ấy đã trở thành nỗi ám ảnh và sự xúc động cho bất cứ ai khi biết đến. Để nói về cuộc đời cụ ta không thể kìm được nước mắt , cả cuộc đời hi sinh cho đất nước,đến cái tuổi xế chiều khi ai ai cũng đang quây quần bên con cháu thì bà lại cô đơn trong chính ngôi nhà mình , đau đáu trong lòng nỗi đau mất con. Nỗi đau ấy day dứt mãi, để lại vết hằn sâu trong tim cụ. Và giờ đây, nỗi đau ấy đã được nguôi ngoay, không còn đay nghiễn cụ mỗi đêm, cụ chẳng còn phải cô đơn nữa,cụ đã đi đoàn tụ bên chồng và những đàn con thơ ấy rồi. Tổ quốc đã nhớ ơn và ghi nhận công lao to lớn của cụ đối với đất nước, tượng cụ được đặt ở chính quê hương-Đó là sự ghi nhận công lao to lớn nhất của tổ quốc giành cho cụ thứ nói riêng và cho tất csr các bà mẹ Việt Nam Anh Hùng nói chung. Thời bình đã lặp lại mọi thứ đã trở lại quỹ đạo ban đầu nhưng những vết thương do chiến tranh khó có thể chắp vá được. Là một công dân Việt Nam-Sống trong sự hòa bình được đánh đổi bằng xương máu của thế hệ đi trước,ta cần biết cách gìn giữ hòa bình và làm rạng danh, phát triển sự”Hòa Bình” ấy



