Cánh én bạc trên bầu trời bom
Sống mãi trên bầu trời Việt Nam một cánh én luôn nghiêng mình toả sáng .Hình ảnh ấy luôn nhắc nhở chúng ta rằng ,hoà bình ngày hôm nay chính là công là sức, là xương là máu của những người chiến sĩ ,phi công .Trong đó luôn luôn nhắc đến và không thể nào quên đó chính là Nguyễn Văn Bảy (Bảy A), tên thật là Nguyễn Văn Hoa .Ông sinh ngày 2 tháng 2 năm 1936 -mất 22-9-2019 ,là anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân Việt Nam ,cấp Đại tá. Ông là Phó Tham mưu trưởng Quân chủng phòng không-Không quân Việt Nam ,một trong 19 phi công Việt Nam đạt cấp “Ách”(ACSE) trong kháng chiến chống Mỹ .Đồng thời là phi công sử dụng máy bay MiG-17 bắn rơi 7 máy bay các loại của Mỹ
Sinh ra vào năm 1936 tại vùng đất Lai Vung (nay thuộc tỉnh Đồng Tháp), ông là người con thứ bảy trong một gia đình lao động . Thế nhưng, ẩn sau dáng vẻ hiền lành ấy là một ý chí tự do mãnh liệt. Năm 17 tuổi, trước ngưỡng cửa của cuộc hôn nhân do gia đình sắp đặt, ông đã từ chối sự an bài của số phận để dấn thân vào con đường cách mạng, đi theo tiếng gọi của lý tưởng thanh xuân.Sau Hiệp định Giơ-ne-vơ năm 1954, ông tập kết ra Bắc và bắt đầu binh nghiệp trong hàng ngũ bộ binh. Tuy nhiên, bước ngoặt vĩ đại nhất cuộc đời ông đã đến khi quân đội tìm kiếm những "hạt giống đỏ" cho lực lượng không quân. Dù xuất thân từ một cậu bé miệt vườn mới chỉ dừng lại ở trình độ lớp 3, nhưng bằng tư chất thông tuệ thiên bẩm cùng một thể lực dẻo dai được trui rèn qua nắng gió phương Nam, ông đã xuất sắc vượt qua những tiêu chuẩn khắt khe để được tuyển chọn sang Trung Quốc đào tạo phi công, viết nên chương đầu cho một huyền thoại trên bầu trời.
Với mệnh danh là người có "đôi mắt thần" và lối đánh áp sát dũng cảm ông đã chứng minh điều đó bằng cách mang về những thành tích cho thấy sự bình thường nhưng không tầm thường của Bảy.Sau những năm tháng miệt mài trui rèn trên đất nước Liên Xô, người chiến sĩ Nguyễn Văn Bảy (A) trở về nước và gia nhập Trung đoàn Không quân tiêm kích 923, viết tiếp những trang sử vàng bằng đôi cánh MiG-17 đầy kiêu hãnh. Trong cuộc đời binh nghiệp lẫy lừng của ông, trận đánh ngày 26/4/1966 trên vùng trời Võ Nhai đã được ghi lại như một "tuyệt tác" không chiến, nơi bản lĩnh Việt Nam thăng hoa giữa lằn ranh sinh tử. Như một tia chớp xé toạc vùng tầng không, Nguyễn Văn Bảy đã thực hiện cú đột kích trực diện đầy táo bạo vào giữa đội hình quân thù, khiến những phi đội hiện đại bậc nhất vốn đang hung hăng bỗng chốc rơi vào cảnh hỗn loạn, hoang mang. Giữa bầu trời đầy biến động, ông vẫn giữ một cái đầu lạnh , điềm tĩnh bám sát mục tiêu, kiên nhẫn đo lường từng khoảng cách. Để rồi, khi mục tiêu đã nằm gọn trong tầm ngắm, chỉ với hai loạt đạn đanh thép và gọn ghẽ ở cự ly hiệu quả, ông đã hạ gục tại chỗ chiếc tiêm kích F-4 "con ma" niềm tự hào của không lực Hoa Kỳ bấy giờ. Chiến công ấy không chỉ đơn thuần là một thắng lợi quân sự, mà còn là bài ca khải hoàn về trí tuệ và lòng dũng cảm, minh chứng hùng hồn cho nghệ thuật quân sự: lấy thô sơ thắng hiện đại, lấy tinh thần thép khuất phục hỏa lực bạo tàn.
Trong những năm tháng đối đầu với không quân Mỹ, biên đội MiG-17 của Trung đoàn 923 đã viết nên những trang sử vàng chói lọi bằng lòng dũng cảm và nghệ thuật tác chiến tài hoa.Cánh chim đầu đàn với tinh thần quyết chiến không khoan nhượng.Ngày 29/4/1966, giữa bầu trời Việt Trì, trước vòng vây dày đặc của quân thù, ông đã bản lĩnh quay đầu đón bão, buộc kẻ thù phải khiếp sợ và bắn rơi một máy bay địch. Chiến công nối tiếp chiến công, đỉnh cao là trận quần thảo đầy kịch tính ngày 5/9/1966 tại Chí Linh. Dù tương quan lực lượng chênh lệch kịch liệt 4 chiếc MiG-17 đối đầu với 16 chiếc F-4 và F-105 hiện đại biên đội vẫn xuất sắc hạ gục ba máy bay Mỹ và trở về an toàn.
Chiều đông ngày 12/12/1966, không gian Phủ Chủ tịch trở nên ấm áp lạ thường khi Bác Hồ thân mật tiếp đón đoàn chiến sĩ không quân ưu tú. Giữa những gương mặt rạng rỡ, Nguyễn Văn Bảy cùng đồng đội không khỏi xúc động khi nghe tiếng hỏi han ân cần của Người. Câu hỏi của Bác: "Chú nào bắn rơi 4 máy bay Mỹ trở lên?" không chỉ là lời động viên, mà còn là sự ghi nhận vẻ vang cho những kỳ tích trên bầu trời. Càng xúc động hơn khi vị Cha già dân tộc nhớ rõ quê hương Sa Đéc, Bến Tre của những người con miền Nam ra Bắc đánh giặc. Bác khen nhưng không quên nhắc nhở: "Các chú đánh khá, nhưng đừng thấy Bác khen mà mũi to ra”, lời dặn dò vừa hóm hỉnh, vừa chứa chan kỳ vọng, như tiếp thêm sức mạnh để những đôi cánh MiG-17 bay xa hơn vì miền Nam ruột thịt.Trong khoảnh khắc thiêng liêng ấy, ký ức về trận đánh chớp nhoáng tại cầu Giẽ (5/9/1966) lại ùa về trong tâm trí người anh hùng. Đó là bản anh hùng ca về sự hiệp đồng tác chiến tuyệt vời giữa Nguyễn Văn Bảy và Võ Văn Mẫn. Chỉ trong vỏn vẹn 45 giây ngắn ngủi, bằng nhãn quan chiến thuật sắc bén và quyết tâm diệt gọn quân thù, hai anh đã khiến hai chiếc F-8 hiện đại của Mỹ phải đền tội trước khi kịp chạy thoát ra biển. Chiến công hiển hách ấy chính là đóa hoa thơm ngát nhất mà những người con miền Nam dâng tặng lên Bác.
Chiều ngày 23/4/1967, vùng trời Kiến An - Hải Phòng trở thành sân khấu của một cuộc phục kích đầy mưu lược. Dưới sự chỉ huy của biên đội trưởng Võ Văn Mẫn, các chiến sĩ MiG-17 đã thực hiện một chiến thuật tài tình: tận dụng ánh mặt trời để che mắt quân thù. Khi tiếng hô dứt khoát "Vứt thùng dầu phụ, tăng lực!" vang lên, bầu trời Sơn Động - Hà Bắc lập tức rung chuyển bởi những đường bay xé gió. Trong nháy mắt, số 2 Nguyễn Bá Địch đã xuất sắc quật ngã một chiếc F-4, mở màn cho một trận chiến không cân sức đầy nghẹt thở.Giữa vòng vây của bầy sói F-4 và F-105, Nguyễn Văn Bảy một lần nữa chứng minh bản lĩnh của một tay lái huyền thoại. Trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc, phía trước là mục tiêu, phía sau là hai chiếc F-4 đang bám đuổi gắt gao , ông vẫn bình tĩnh điều khiển chiếc MiG-17 già cỗi áp sát kẻ thù. Một loạt đạn ca-nông 37mm xé toạc không trung, bắn cháy chiếc F-8C của tên thiếu tá hải quân Mỹ, khiến hắn phải nhảy dù đền tội. Ngay sau đó, bằng một cú ngoặt gấp đầy kỹr sảo để né tránh những quả tên lửa tầm nhiệt đang lao tới, Nguyễn Văn Bảy đã thoát hiểm ngoạn mục trong sự ngỡ ngàng của đối phương. Trận đánh không chỉ là minh chứng cho kỹ thuật bay điêu luyện, mà còn là biểu tượng cho tinh thần hiệp đồng tác chiến tuyệt vời vàg lòng quả cảm vô cùng của không quân Việt Nam nói chung người phi công Nguyễn Văn Bảy nói riieng.
Nếu những chiến công trên không của Đại tá Nguyễn Văn Bảy là bản anh hùng ca về lòng dũng cảm, thì cuộc sống đời thường của ông lại là một bài thơ đẹp về nhân cách cao khiết. Là một người chỉ huy quyết đoán trên chiến trường, nhưng khi trở về với cuộc sống đời thường, ông luôn giữ trọn lối sống gần gũi, nghĩa tình, sẵn sàng sẻ chia gian khó cùng đồng đội. Hiếm có một vị đại tá nào, sau khi đã đi qua những năm tháng rực rỡ dưới ánh hào quang của một "Aces" (phi công đẳng cấp thế giới), lại chọn khép lại mọi vinh hoa để trở về với vườn cây, ao cá tại quê nhà Đồng Tháp Sa Đéc . Hình ảnh ông lão "anh hùng chân đất" với bộ quần áo bà ba, đôi chân trần bấm sâu vào thớ đất quê hương, ngày ngày vui thú điền viên, đã trở thành biểu tượng sống động cho vẻ đẹp của sự giản dị và tinh thần khiêm tốn của con người Việt Nam.
Ngày 22/9/2019, bầu trời miền Tây vắng bóng một cánh chim đại ngàn khi ông thanh thản ra đi, để lại niềm tiếc thương vô hạn trong lòng quân đội và nhân dân cả nước. Cuộc đời của Nguyễn Văn Bảy là một minh chứng hùng hồn cho ý chí quật cường và tinh thần tự học không mệt mỏi: từ một thanh niên mới chỉ học hết lớp 3, bằng khát vọng cháy bỏng, ông đã chinh phục những kỹ thuật hàng không phức tạp nhất để trở thành nỗi khiếp sợ của không quân hiện đại Mỹ. Sự ra đi của ông không phải là sự kết thúc, mà là sự hóa thân vào sông núi. Câu chuyện về một người anh hùng dũng cảm vô song trong chiến đấu nhưng lại khiêm nhường, bình dị giữa đời thường sẽ mãi là ngọn lửa truyền cảm hứng cho bao thế hệ trẻ về lòng yêu nước và cốt cách sống cao đẹp của người con vùng sông nước Cửu Long.



