Cành hoa phong lan trên nòng pháo
Vinh là pháo thủ số 1 của mâm pháo cao xạ bảo vệ bầu trời cầu Hàm Rồng. Tính tình anh lãng mạn, dù chiến trường ác liệt đến đâu, cứ rảnh là anh lại lội rừng tìm những nhành phong lan rừng về buộc vào nòng pháo cho dịu bớt cái nóng hừng hực. Thục – cô gái thanh niên xung phong lấp hố bom gần đó – cứ mỗi lần chạy qua trận địa lại trêu: "Anh Vinh ơi, hoa đẹp thế kia mà để cạnh nòng súng sắt đá, phí quá kìa!". Vinh cười lớn: "Hoa này là để tặng em ngày chiến thắng đấy!".
Trận đánh ngày 21/9 năm ấy hung hãn vô cùng. Máy bay địch lao xuống như thiêu thân, trận địa pháo của Vinh nổ súng đánh trả quyết liệt. Một quả tên lửa bắn trúng mâm pháo. Khi khói đen tan đi, Thục lao lên trận địa. Vinh nằm đó, gương mặt xạm đen, hơi thở thoi thóp. Anh cố dùng chút sức lực cuối cùng chỉ tay lên nòng pháo – nơi cành lan rừng tuy bị sém lá nhưng vẫn kiên cường nở ra một bông hoa màu tím nhạt: "Tặng... tặng Thục...". Tiếng Vinh lịm dần, Thục ôm lấy anh, tiếng khóc của cô nghẹn lại giữa tiếng gầm vang của dòng sông Mã.



