CÁNH MAI VÀNG BẤT TỬ TUỔI HAI MƯƠI
"Trăng tuổi hai mươi chưa kịp tròn, anh đã vội gửi lại thanh xuân nơi chiến hào đầy lửa. Năm 1974, người thanh niên Phan Như Thanh (sinh năm 1954), người con của mảnh đất Nhơn An, An Nhơn kiên trung, đã hóa thân thành một cánh mai vàng bất tử giữa khói bom. Sự hy sinh của anh ở tuổi 20 rực rỡ nhất đã tạc vào lịch sử quê hương một dáng đứng kiêu hãnh, mở đường cho những mùa xuân đất nước đơm hoa..."
Quê hương Nhơn An (thị xã An Nhơn, Bình Định) không chỉ nổi tiếng với những làng mai vàng rực rỡ mỗi dịp xuân về, mà còn là vùng đất giàu truyền thống cách mạng, nơi nuôi dưỡng những người con kiên trung, mang trong mình chí khí của miền đất võ. Phan Như Thanh sinh năm 1954 tại mảnh đất ấy. Lớn lên giữa những năm tháng quê hương oằn mình trong bom đạn, chàng trai trẻ đã sớm nuôi lý tưởng lên đường, gác lại những mùa xuân yên bình nơi hiên nhà để bước vào cuộc chiến tranh vệ quốc.
Năm 1974, chiến trường khu 5 và Bình Định bước vào giai đoạn giằng co khốc liệt. Những chiến dịch chống lấn chiếm, mở rộng vùng giải phóng diễn ra dồn dập nhằm tạo đà cho cuộc Tổng tiến công mùa xuân năm sau. Lúc này, Phan Như Thanh vừa tròn 20 tuổi – độ tuổi căng tràn nhựa sống, mang trong mình bầu máu nóng và sự gan dạ phi thường của một chiến sĩ bộ binh xung kích.
Trong một trận đánh ác liệt vào những tháng cuối năm 1974 nhằm phá vỡ ách kìm kẹp của địch tại một chốt điểm quan trọng, đơn vị của Thanh được giao nhiệm vụ làm mũi nhọn thọc sâu. Địch cậy thế hỏa lực mạnh, bố trí hệ thống lô cốt dày đặc, liên tục nhả đạn đại liên đan thành lưới lửa, hòng cản bước tiến của quân ta.
Nhiều đồng chí trong đội hình xung kích đã ngã xuống trước cửa mở. Tình thế vô cùng cấp bách, nếu không dập tắt được hỏa điểm lô cốt mẹ, toàn bộ đội hình sẽ phơi mình dưới làn đạn và trận đánh có nguy cơ thất bại.
"Để tôi!" – Tiếng hô vang của Phan Như Thanh xé toạc tiếng gầm rú của đạn pháo. Không một chút chần chừ, chàng thanh niên 20 tuổi ôm khối bộc phá và mấy quả lựu đạn, mượn địa hình nhấp nhô đầy hố bom, trườn vọt lên phía trước.
Từng tấc đất bị cày xới. Thanh thoắt ẩn thoắt hiện, lợi dụng góc khuất của lô cốt địch để tiến lại gần. Khi chỉ còn cách mục tiêu vài chục bước chân, địch phát hiện ra anh và điên cuồng dội hỏa lực. Một viên đạn sượt qua khiến anh bị thương, nhưng Thanh vẫn nghiến răng chịu đựng, dùng chút sức lực cuối cùng lao lên như một mũi tên.
Anh áp sát được lỗ châu mai, tung liên tiếp hai quả lựu đạn vào trong rồi nhanh chóng điểm hỏa khối bộc phá.
Ầm!
Một tiếng nổ rung chuyển đất trời. Lô cốt mẹ của địch vỡ toác. Lưới lửa cản đường bị dập tắt hoàn toàn. Từ phía sau, chớp lấy thời cơ, bộ đội ta ào lên như thác lũ, đánh chiếm toàn bộ cứ điểm. Nhưng trong làn khói bụi mịt mù ấy, Phan Như Thanh đã không thể đứng dậy cùng đồng đội đón giờ phút chiến thắng. Anh đã hy sinh anh dũng ngay trên mảnh đất quê hương Bình Định, khép lại đôi mắt ở tuổi 20.
Năm 1974 qua đi, mùa xuân năm 1975 rực rỡ tràn về mang theo ngày hòa bình trọn vẹn. Phan Như Thanh không kịp nhìn thấy cờ hoa ngày chiến thắng, nhưng máu của anh đã thấm vào đất mẹ, để những cánh mai vàng Nhơn An mãi mãi nở rộ, tự do và kiêu hãnh.



