CÁNH TAY CÒN LẠI – ANH HÙNG LA VĂN CẦU
La Văn Cầu sinh năm 1931, người dân tộc Tày, quê ở Cao Bằng. Anh lớn lên giữa núi rừng biên giới, nơi từng tấc đất đều in dấu chân giặc xâm lược. Khi Tổ quốc cần, chàng trai miền sơn cước ấy khoác súng lên đường, trở thành chiến sĩ Quân đội Nhân dân Việt Nam.
Năm 1950, trong Chiến dịch Biên giới, La Văn Cầu được giao nhiệm vụ đặc biệt nguy hiểm: đánh bộc phá mở cửa đồn Đông Khê – cứ điểm mạnh của thực dân Pháp. Nhiệm vụ ấy đòi hỏi người lính phải mang khối bộc phá nặng hàng chục ki-lô-gam, bò sát hàng rào thép gai, đối mặt trực tiếp với làn đạn dày đặc.
Khi trận đánh bắt đầu, La Văn Cầu vừa tiến lên thì đạn pháo địch bắn trúng cánh tay phải, làm cánh tay gần như dập nát, treo lủng lẳng bên người. Máu chảy đầm đìa. Đồng đội định đưa anh ra phía sau cứu chữa.
Nhưng La Văn Cầu lắc đầu.
Anh nghiến răng, nói trong tiếng bom đạn:
“Chặt tay tôi đi! Còn tay trái, tôi còn đánh được!”
Không chờ do dự, đồng đội cắt bỏ cánh tay đã nát. La Văn Cầu dùng tay trái ôm bộc phá, tiếp tục bò lên phía trước. Giữa mưa đạn, anh lao thẳng vào hàng rào thép gai, giật kíp nổ, mở toang cửa đồn cho bộ đội ta xung phong tiêu diệt cứ điểm Đông Khê.
Trận đánh thắng lợi. Chiến dịch Biên giới 1950 giành thắng lợi lớn, mở ra bước ngoặt quan trọng cho cuộc kháng chiến chống Pháp. La Văn Cầu được cứu sống, nhưng vĩnh viễn mất đi một cánh tay.
Sau này, khi được phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân, anh chỉ nói giản dị:
“Còn sống là còn may mắn. Nhiều đồng đội của tôi đã nằm lại.”
Chiến tranh qua đi, La Văn Cầu trở về đời thường với thân thể không còn lành lặn, nhưng ý chí thì nguyên vẹn. Câu chuyện về anh trở thành bài học sống động về lòng dũng cảm, tinh thần sẵn sàng hy sinh vì độc lập dân tộc.
Thời hoa lửa đã tôi luyện nên những con người như La Văn Cầu –
mất đi một phần cơ thể, nhưng giữ trọn vẹn Tổ quốc trong tim.



