Anh hùng Lực lượng vũ trang

Cánh tay còn lại của người anh hùng

Đại tá La Văn Cầu là một trong những Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân tiêu biểu của Việt Nam. Trong trận đánh cứ điểm Đông Khê (Cao Bằng) năm 1950, khi cánh tay phải gần đứt vì trúng đạn, ông vẫn xin đồng đội chặt rời cánh tay để tiếp tục ôm bộc phá xung phong. Câu chuyện về ông là biểu tượng của ý chí "quyết chiến, quyết thắng" của Bộ đội Cụ Hồ.

Phú Thọ17/07/2026Hà Kim Yến (Trường Tiểu học Lệ Mỹ)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tháng 9 năm 1950, Chiến dịch Biên giới mở màn. Khi ấy, La Văn Cầu mới 19 tuổi, là chiến sĩ của Tổ bộc phá được giao nhiệm vụ đánh mở cửa cứ điểm Đông Khê – một vị trí phòng thủ kiên cố của quân Pháp. Đêm xuống, đơn vị lặng lẽ áp sát mục tiêu. Địch phát hiện và bắn dữ dội. Đạn đại liên quét liên tiếp khiến nhiều chiến sĩ bị thương. Trong lúc lao lên phía trước, La Văn Cầu bị một viên đạn xuyên vào cánh tay phải, gần như làm đứt lìa cánh tay. Máu chảy rất nhiều, đau đớn đến tê dại.

Đồng đội khuyên ông rút lui để băng bó, nhưng ông chỉ lắc đầu. Trước mắt ông là lô cốt địch vẫn nhả đạn như mưa, chặn đường tiến của cả đơn vị. Nếu không phá được hỏa điểm ấy, rất nhiều đồng đội sẽ tiếp tục hy sinh. Biết cánh tay bị thương không thể cứu được, La Văn Cầu nghiến răng nói với đồng đội: "Đừng lo cho tôi! Hãy chặt cánh tay này đi để tôi tiếp tục chiến đấu."

Người đồng đội ban đầu không dám làm. Nhưng trước sự kiên quyết của ông, họ buộc phải giúp ông cắt rời phần cánh tay đã gần đứt. Chịu đựng nỗi đau khủng khiếp, La Văn Cầu ôm khối bộc phá bằng cánh tay còn lại, bò từng mét dưới làn đạn để áp sát lô cốt. Khi đến sát mục tiêu, ông châm kíp nổ, phá tan hỏa điểm của địch. Tiếng nổ vang lên cũng là lúc bộ đội đồng loạt xung phong. Cứ điểm Đông Khê bị tiêu diệt, mở đầu thắng lợi quan trọng cho Chiến dịch Biên giới năm 1950. Sau trận đánh, La Văn Cầu được đưa đi cấp cứu. Ông mất cánh tay phải vĩnh viễn nhưng giữ được mạng sống. Với ông, điều quan trọng nhất không phải là bản thân bị thương, mà là đồng đội đã hoàn thành nhiệm vụ và lá cờ chiến thắng tung bay trên cứ điểm Đông Khê.

Nhiều năm sau, khi đất nước hòa bình, Đại tá La Văn Cầu thường xuyên gặp gỡ học sinh, sinh viên để kể về những năm tháng chiến đấu. Điều khiến mọi người xúc động nhất là hình ảnh ông luôn chào điều lệnh bằng tay trái – bởi cánh tay phải đã để lại nơi chiến trường. Mỗi lần được hỏi có hối tiếc không, ông chỉ mỉm cười và nói rằng: "Nếu được chọn lại, tôi vẫn sẽ làm như thế. Vì khi Tổ quốc cần, người lính không được phép lùi bước."

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn