CÁNH TAY ĐỂ LẠI CHIẾN TRƯỜNG VÀ LỜI DẶN BÊN KHẨU B40
Có những người đi qua chiến tranh và mang trở về trên cơ thể những dấu tích không bao giờ lành. Nhưng phía sau những vết thương ấy là cả một thời tuổi trẻ đã được gửi lại nơi chiến trường. Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Đoàn Phước Truyền là một người như thế.
Ông sinh năm 1947 tại xã Tân Mỹ, huyện Lấp Vò, tỉnh Đồng Tháp, trong một gia đình giàu truyền thống cách mạng. Cha ông tham gia kháng chiến, bốn người anh em ruột là liệt sĩ, mẹ được phong tặng danh hiệu Bà mẹ Việt Nam Anh hùng. Những mất mát của gia đình cùng cảnh quê hương bị chiến tranh tàn phá đã đưa chàng trai trẻ Đoàn Phước Truyền đến với cách mạng từ rất sớm.
Từ người giao liên 16 tuổi đến chiến sĩ bảo vệ Trung ương Cục
Năm 1963, khi mới 16 tuổi, Đoàn Phước Truyền đã tham gia làm giao liên, nắm tình hình địch, chuyển tài liệu và thực hiện các nhiệm vụ phục vụ cách mạng tại quê nhà.
Sau đó, ông thoát ly gia đình. Tháng 6/1965, ông được biên chế vào lực lượng An ninh vũ trang làm nhiệm vụ bảo vệ khu vực vòng ngoài Trung ương Cục miền Nam. Đến năm 1968, đơn vị mang phiên hiệu Đoàn 180 An ninh vũ trang miền Nam – lực lượng trực tiếp bảo vệ Trung ương Cục và là một trong những đơn vị tiền thân của lực lượng Cảnh vệ CAND ngày nay.
Tuổi thanh xuân của người thanh niên Đồng Tháp từ đó gắn với những cánh rừng miền Đông Nam Bộ, với những ngày hành quân, những trận đánh và nhiệm vụ bảo vệ cơ quan đầu não của cách mạng miền Nam.
Trong hơn một thập niên chiến đấu, ông tham gia trên 25 trận, cùng đồng đội phá hủy nhiều phương tiện chiến đấu của đối phương và bắn rơi một máy bay trực thăng. Ông sau này trở thành một trong bảy cá nhân của lực lượng Cảnh vệ được phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.
“Nếu tôi hy sinh thì phải lấy bằng được khẩu B40”
Một trong những ký ức đặc biệt nhất của Đoàn Phước Truyền gắn với cuộc hành quân Junction City năm 1967.
Khi ấy, lực lượng Mỹ huy động quân số và phương tiện chiến tranh rất lớn tiến công khu căn cứ Bắc Tây Ninh, với mục tiêu đánh phá căn cứ cách mạng và Trung ương Cục miền Nam. Đơn vị của Đoàn Phước Truyền có nhiệm vụ chiến đấu bảo vệ khu căn cứ.
Trước đoàn xe tăng đang tiến vào, người chiến sĩ trẻ mang khẩu B40 áp sát mục tiêu ở cự ly rất gần rồi nổ súng. Chiếc xe tăng trúng đạn, buộc đội hình phía sau phải chững lại.
Nhưng điều còn đọng lại không chỉ là việc một chiếc xe tăng bị tiêu diệt.
Trước khi bước vào vị trí chiến đấu, Đoàn Phước Truyền đã dặn đồng đội:
“Nếu tôi hy sinh thì phải lấy bằng được khẩu B40…”
Với người chiến sĩ trẻ lúc ấy, khẩu súng là hỏa lực quan trọng để đồng đội tiếp tục ngăn xe tăng tiến vào căn cứ. Sự sống của bản thân có thể mất, nhưng nhiệm vụ bảo vệ căn cứ không được phép dừng lại.
Đó có lẽ là một trong những chi tiết giản dị nhất nhưng cũng nói lên rõ nhất tinh thần của một thế hệ: trước hiểm nguy, điều họ nghĩ đến không phải là mình có trở về hay không, mà là nếu mình ngã xuống thì đồng đội sẽ tiếp tục chiến đấu bằng cách nào.
Cánh tay tuổi 21 để lại giữa rừng
Tháng 7/1968, trong một trận chiến đấu tại khu vực Thiện Ngôn, giữa lúc pháo binh và máy bay đối phương đánh phá dữ dội, Đoàn Phước Truyền bị một mảnh pháo làm cánh tay phải bị thương rất nặng.
Ông mới 21 tuổi.
Trong hoàn cảnh chiến trường khốc liệt, nhận thấy cánh tay không thể giữ được và có thể cản trở việc cơ động, người chiến sĩ trẻ đã đề nghị y tá xử lý phần tay bị thương. Sau đó, ông vẫn cố gắng tổ chức đưa đơn vị ra khỏi vùng hỏa lực. Chỉ khi mất quá nhiều máu, ông mới ngất đi.
Chiến tranh từ đó để lại trên cơ thể ông một khoảng trống không bao giờ bù đắp được.
Nhưng mất một cánh tay không đồng nghĩa với việc dừng lại.
Không thể tiếp tục trực tiếp cầm súng như trước, Đoàn Phước Truyền chuyển sang làm công tác chính trị tại Đoàn 180. Sau chiến tranh, ông tiếp tục công tác, rồi trở về với cuộc sống đời thường.
Người con trai đầu lòng của gia đình được đặt tên là Thanh Bình.
Hai chữ thật giản dị, nhưng với những người đã trải qua chiến tranh, đó là điều mà cả một thế hệ từng đánh đổi tuổi trẻ, máu xương và cả những phần thân thể của mình để giành lấy.
Người trở về vẫn đau đáu với những người chưa trở về
Nhiều năm sau chiến tranh, điều khiến người Anh hùng ấy day dứt không phải những vết thương trên cơ thể.
Ông luôn nghĩ về những đồng đội đã nằm lại chiến trường.
Theo tư liệu của Bộ Công an, một tâm nguyện lớn của ông là tìm được hài cốt của hơn 80 liệt sĩ Đoàn 180 An ninh vũ trang miền Nam còn nằm lại đâu đó trên mảnh đất Tây Ninh để đưa các anh trở về quê hương.
Có lẽ vì vậy, mỗi lần trở lại chiến trường xưa không chỉ là một chuyến thăm.
Đó còn là cuộc gặp lại của một người sống với những người đã khuất; là hành trình đi tìm đồng đội giữa những cánh rừng từng nhuộm màu khói lửa.
Hơn nửa thế kỷ đã qua.
Những cánh rừng chiến khu năm nào đã xanh trở lại. Tiếng súng đã lùi xa. Những thế hệ sinh ra trong hòa bình hôm nay có thể khó hình dung rằng đã từng có những chàng trai mười sáu, mười bảy, đôi mươi bước vào chiến trường với một suy nghĩ rất giản dị: nếu mình không còn trở về thì đồng đội vẫn phải tiếp tục hoàn thành nhiệm vụ.
Câu chuyện của Anh hùng LLVTND Đoàn Phước Truyền vì thế không chỉ là câu chuyện về những trận đánh hay những phần thưởng.
Đó là câu chuyện về tuổi trẻ.
Một tuổi trẻ đã gửi lại một phần cơ thể giữa chiến trường để đổi lấy ngày đất nước thanh bình.
Và cũng là lời nhắc nhở thế hệ hôm nay rằng hòa bình chúng ta đang có chưa bao giờ là điều tự nhiên mà có. Đằng sau hai chữ ấy là biết bao tuổi hai mươi đã đi qua lửa đạn, có người trở về mang đầy thương tích, có người mãi mãi nằm lại giữa những cánh rừng.
Nguồn tư liệu: Cổng Thông tin điện tử Bộ Công an; Báo Công an nhân dân.


