Bài viết

Cánh tay để lại chiến trường – Ý chí bất khuất của Anh hùng La Văn Cầu

Đại tá La Văn Cầu (1931–2026) là một trong những Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân đầu tiên của Việt Nam, nổi danh với tinh thần quả cảm "nhờ đồng đội chặt tay để tiếp tục đánh giặc" tại trận Đông Khê năm 1950.

Quảng Ninh02/08/2026Đoàn xã Tánh Linh (Tánh Linh)5 lượt xem0 lượt chia sẻ
Cánh tay để lại chiến trường – Ý chí bất khuất của Anh hùng La Văn Cầu

Trong lịch sử đấu tranh giải phóng dân tộc của Việt Nam, có những con người đã trở thành biểu tượng của lòng dũng cảm và ý chí kiên cường. Họ không chỉ chiến đấu bằng vũ khí mà còn bằng một tinh thần thép, sẵn sàng hy sinh một phần máu thịt của mình vì độc lập, tự do của Tổ quốc. Mỗi lần tìm hiểu về cuộc đời của Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân La Văn Cầu, tôi đều vô cùng xúc động trước ý chí phi thường của người chiến sĩ đã để lại một phần cơ thể nơi chiến trường nhưng giữ trọn lời thề với Tổ quốc.

La Văn Cầu sinh năm 1931 mất năm 2026, là người dân tộc Tày, quê tại xã Quốc Toản, huyện Quảng Hòa, tỉnh Cao Bằng. Ông sinh ra trong một gia đình nghèo ở vùng núi phía Bắc, nơi người dân phải chịu nhiều áp bức dưới ách thống trị của thực dân Pháp. Tuổi thơ thiếu thốn đã sớm rèn luyện cho ông tính chịu khó, lòng dũng cảm và ý chí vượt qua gian khổ. Khi Cách mạng Tháng Tám thành công và cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp bùng nổ, chàng trai trẻ La Văn Cầu đã tình nguyện gia nhập quân đội với mong muốn góp sức giải phóng quê hương.

1785597680631_52794423200473895_4113253819013559433_e88dd0b17002d5f4e59be8249da8c2d4.jpg

Đại tá, Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân La Văn Cầu.

Trong quân ngũ, La Văn Cầu nổi tiếng là người gan dạ, mưu trí và luôn xung phong nhận những nhiệm vụ khó khăn nhất. Ông được giao làm chiến sĩ bộc phá – một nhiệm vụ vô cùng nguy hiểm. Người chiến sĩ bộc phá phải mang khối thuốc nổ nặng hàng chục kilôgam, bí mật áp sát các lô cốt, hàng rào và hỏa điểm của địch để mở đường cho đơn vị tiến công. Chỉ cần chậm một giây hoặc sơ suất nhỏ, họ có thể hy sinh ngay lập tức.

Tháng 9 năm 1950, quân đội ta mở Chiến dịch Biên giới, mở đầu bằng trận đánh cứ điểm Đông Khê – vị trí phòng thủ quan trọng của thực dân Pháp trên tuyến đường số 4. Đây là trận đánh có ý nghĩa chiến lược, quyết định sự thành công của toàn chiến dịch. Trong trận đánh ấy, La Văn Cầu được giao nhiệm vụ mang bộc phá đánh vào lô cốt kiên cố của địch.

Khi đang lao lên phía trước, ông bị hỏa lực địch bắn trúng. Cánh tay phải bị thương rất nặng, gần như đứt lìa, máu chảy rất nhiều. Cơn đau dữ dội khiến bất cứ ai cũng có thể gục ngã. Thế nhưng, điều kỳ diệu đã xảy ra. La Văn Cầu không lùi bước. Ông dùng dây buộc phần cánh tay bị thương để giảm chảy máu, rồi tiếp tục ôm khối bộc phá tiến về phía mục tiêu.

Trước mặt ông là làn đạn dày đặc của quân Pháp. Phía sau là đồng đội đang chờ con đường được mở để xung phong. Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, La Văn Cầu chỉ có một suy nghĩ duy nhất: nhiệm vụ phải hoàn thành.

Bằng tất cả sức lực còn lại, ông tiếp cận được lô cốt, đặt khối bộc phá đúng vị trí và kích nổ. Tiếng nổ vang lên xé tan công sự kiên cố của địch, mở toang cửa mở cho đơn vị tiến công. Nhờ hành động dũng cảm ấy, quân ta nhanh chóng đánh chiếm cứ điểm Đông Khê, tạo bước ngoặt quan trọng cho Chiến dịch Biên giới năm 1950.

Sau khi hoàn thành nhiệm vụ, La Văn Cầu mới được đồng đội đưa ra phía sau để cấp cứu. Dù mất đi một cánh tay, ông vẫn giữ tinh thần lạc quan và tiếp tục cống hiến cho quân đội. Với chiến công đặc biệt xuất sắc, ông được Chủ tịch Hồ Chí Minh tặng Huy hiệu "Chiến sĩ thi đua", nhiều phần thưởng cao quý và được phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân khi mới ngoài hai mươi tuổi.

Điều khiến tôi khâm phục nhất ở La Văn Cầu không chỉ là lòng dũng cảm trước bom đạn mà còn là tinh thần đặt lợi ích của Tổ quốc lên trên bản thân mình. Trong thời khắc đau đớn nhất, ông không nghĩ đến sự sống hay cái chết của bản thân mà chỉ nghĩ đến nhiệm vụ và đồng đội. Chính tinh thần ấy đã làm nên sức mạnh của Quân đội nhân dân Việt Nam trong những năm tháng kháng chiến đầy gian khổ.

Ngày nay, đất nước đã hòa bình, nhưng câu chuyện về La Văn Cầu vẫn còn nguyên giá trị. Chúng ta không còn phải đối mặt với bom đạn chiến tranh, nhưng vẫn cần có ý chí vượt khó trong học tập, lao động và cuộc sống. Mỗi lần gặp thử thách, tôi lại nhớ đến hình ảnh người chiến sĩ mang cánh tay bị thương vẫn ôm khối bộc phá lao về phía trước. Nếu các thế hệ cha anh có thể vượt qua những thử thách khốc liệt như vậy để giành độc lập cho dân tộc, thì thế hệ trẻ hôm nay càng phải biết nỗ lực hơn để xây dựng và bảo vệ đất nước bằng tri thức, trách nhiệm và tinh thần cống hiến.

Có người nói rằng chiến tranh đã lùi xa, nhưng những tấm gương như La Văn Cầu sẽ không bao giờ cũ. Bởi đó không chỉ là câu chuyện của một người lính, mà còn là câu chuyện về lòng yêu nước, về ý chí không khuất phục và về sức mạnh của niềm tin. Cánh tay ông để lại nơi chiến trường năm ấy đã trở thành một phần của lịch sử dân tộc, còn tinh thần của ông thì vẫn luôn sống mãi trong trái tim của nhiều thế hệ người Việt Nam.

Mỗi khi nhắc đến Anh hùng La Văn Cầu, tôi không chỉ nhớ đến một chiến sĩ lập công xuất sắc mà còn nhớ đến một con người đã dạy cho chúng ta bài học quý giá rằng: lòng yêu nước không chỉ được thể hiện bằng lời nói, mà bằng sự dũng cảm, trách nhiệm và sẵn sàng hy sinh vì những điều lớn lao hơn bản thân mình. Đó chính là giá trị bất diệt mà câu chuyện của ông sẽ mãi truyền lại cho các thế hệ hôm nay và mai sau.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Cánh tay để lại chiến trường – Ý chí bất khuất của Anh hùng La Văn Cầu | Câu chuyện thời hoa lửa