Cựu chiến binh

Cánh Tay Gửi Lại Chiến Trường

Cánh Tay Gửi Lại Chiến Trường Chiến tranh có thể lấy đi một phần cơ thể của con người. Nhưng không bao giờ có thể lấy đi lòng yêu nước. Cũng không thể lấy đi ý chí của những người đã từng sống và chiến đấu vì độc lập dân tộc. Trong căn nhà nhỏ ở thôn Hoàng Hà, bác Trương Văn Mẹo vẫn luôn giữ nụ cười hiền hậu trên gương mặt đã hằn sâu dấu vết thời gian. Nếu chỉ nhìn thoáng qua, ít ai biết rằng phía sau chiếc áo sơ mi được cài gọn gàng ấy là một cánh tay đã mãi mãi nằm lại nơi chiến trường. Bác th

Nghệ An06/07/2026Phạm Thị Thu Hoài (Xã Hải Châu)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

TÊN TÁC PHẨM

Cánh Tay Gửi Lại Chiến Trường

Tác giả: Phạm Thị Thu Hoài – Bí Thư thôn Hoàng Hà

(Đồng tác giả: Ban Thường vụ Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Hải Châu)

THÔNG TIN NHÂN VẬT

  • Họ và tên: Trương Văn Mẹo

  • Quê quán: Xã Hải Châu, tỉnh Nghệ An

  • Nơi ở hiện nay: Thôn Hoàng Hà, xã Hải Châu, tỉnh Nghệ An

  • Thành tích: Tham gia kháng chiến chống Mỹ cứu nước; là thương binh mất một cánh tay do bom đạn chiến tranh.

  • Cánh Tay Gửi Lại Chiến Trường

    Chiến tranh có thể lấy đi một phần cơ thể của con người.

    Nhưng không bao giờ có thể lấy đi lòng yêu nước.

    Cũng không thể lấy đi ý chí của những người đã từng sống và chiến đấu vì độc lập dân tộc.

    Trong căn nhà nhỏ ở thôn Hoàng Hà, bác Trương Văn Mẹo vẫn luôn giữ nụ cười hiền hậu trên gương mặt đã hằn sâu dấu vết thời gian. Nếu chỉ nhìn thoáng qua, ít ai biết rằng phía sau chiếc áo sơ mi được cài gọn gàng ấy là một cánh tay đã mãi mãi nằm lại nơi chiến trường.

    Bác thường nói vui với con cháu:

    "Cánh tay của bác ở lại với đồng đội rồi."

    Nói là vui, nhưng ai cũng hiểu phía sau câu nói ấy là biết bao đau đớn mà một người lính đã trải qua.

    ...

    Những năm đất nước còn chìm trong khói lửa, bác Mẹo cũng như bao thanh niên khác tình nguyện lên đường nhập ngũ. Khi ấy, bác chỉ vừa ngoài đôi mươi, mang theo hành trang giản dị là vài bộ quần áo, một chiếc khăn mẹ gói vội và lời dặn trước lúc chia tay:

    "Con đi giữ nước, mẹ ở nhà giữ mái nhà mình. Chỉ mong con được bình an."

    Lời dặn ấy theo bác suốt những năm tháng hành quân.

    Chiến trường khắc nghiệt hơn mọi điều bác từng tưởng tượng.

    Có những ngày đơn vị phải băng qua những cánh rừng rậm hàng chục kilômét mà không có nổi một bữa cơm nóng. Những cơn sốt rét rừng khiến nhiều người run cầm cập, nhưng khi nghe tiếng còi tập hợp, tất cả lại gượng dậy tiếp tục lên đường.

    Người lính khi ấy không sợ gian khổ.

    Điều họ sợ nhất là chưa hoàn thành nhiệm vụ.

    ...

    Một buổi sáng, đơn vị của bác nhận nhiệm vụ vận chuyển lương thực và đạn dược đến một vị trí phía trước.

    Con đường mòn xuyên rừng vốn yên tĩnh bỗng vang lên tiếng động cơ máy bay.

    "Tản ra!"

    Tiếng chỉ huy vang lên.

    Tất cả lập tức lao xuống những hố đất ven đường.

    Chỉ vài giây sau, những tiếng nổ dữ dội liên tiếp xé toạc không gian.

    Đất đá bắn tung mù mịt.

    Khói bụi phủ kín cả cánh rừng.

    Bác chỉ kịp ôm đầu nằm sát xuống mặt đất.

    Một tiếng nổ chát chúa vang lên ngay phía bên trái.

    Rồi tất cả tối sầm.

    ...

    Không biết bao lâu sau, bác tỉnh lại.

    Tai vẫn ù đặc.

    Mắt chỉ nhìn thấy một màu trắng đục của khói.

    Bác định chống tay ngồi dậy.

    Nhưng...

    Bàn tay trái không còn nữa.

    Bác cúi xuống.

    Chiếc tay áo chỉ còn thấm đẫm máu.

    Một cơn đau buốt chạy dọc khắp cơ thể.

    Bác kể rằng lúc ấy điều đầu tiên mình nghĩ không phải là bản thân sẽ ra sao.

    Mà là:

    "Không biết đồng đội mình có ai còn sống không?"

    Tiếng gọi nhau vang lên khắp khu rừng.

    Có người bị thương.

    Có người mãi mãi không còn trả lời.

    Trong đau đớn, bác vẫn cố gắng bò về phía những người bị thương nặng hơn mình.

    Một đồng đội nhìn bác, nước mắt lăn dài.

    "Ông mất tay rồi..."

    Bác chỉ cười rất nhẹ:

    "Còn sống là còn may."

    ...

    Sau nhiều giờ được đưa về tuyến sau cấp cứu, bác tỉnh lại trong bệnh xá dã chiến.

    Nơi cánh tay trái từng gắn bó với mình suốt hơn hai mươi năm giờ chỉ còn băng trắng.

    Khoảng trống ấy khiến bác lặng người.

    Không phải vì sợ đau.

    Mà vì bác nghĩ mình sẽ không còn được cầm súng cùng đồng đội nữa.

    Đêm ấy, bác quay mặt vào tường.

    Lần đầu tiên kể từ khi nhập ngũ, người lính trẻ đã khóc.

    Không phải khóc vì mất đi một phần cơ thể.

    Mà khóc vì nghĩ mình chưa thể tiếp tục chiến đấu như những người còn ở lại.

    ...

    Ít tháng sau, sức khỏe dần hồi phục.

    Bác trở về quê hương với thân phận của một thương binh.

    Ngày gặp lại mẹ, bà ôm chầm lấy con trai rồi bật khóc.

    Bà vuốt nhẹ lên chiếc tay áo trống.

    Không một lời trách móc.

    Không một tiếng than.

    Chỉ nghẹn ngào nói:

    "Con còn sống trở về là mẹ mừng rồi."

    Câu nói ấy khiến bác nhớ mãi suốt cuộc đời.

    ...

    Những ngày đầu trở lại cuộc sống đời thường không hề dễ dàng.

    Từ việc cầm đôi đũa, mặc chiếc áo, buộc dây dép… mọi thứ đều phải học lại từ đầu.

    Có lúc bác nản lòng.

    Có lúc nhìn những người khỏe mạnh lao động ngoài đồng mà thấy chạnh lòng.

    Nhưng rồi bác tự nhủ:

    "Mình đã vượt qua bom đạn thì không thể gục ngã trước cuộc sống."

    Bằng nghị lực của người lính, bác tập làm mọi việc chỉ với một cánh tay.

    Ban đầu rất chậm.

    Rồi dần dần thành quen.

    Bác vẫn lao động, vẫn nuôi dạy con cái trưởng thành, vẫn tham gia công tác ở địa phương và luôn là tấm gương để bà con trong thôn Hoàng Hà kính trọng.

    ...

    Có lần, một đứa cháu nhỏ tò mò hỏi:

    "Ông có tiếc cánh tay của mình không?"

    Bác nhìn đứa cháu rồi mỉm cười.

    "Có chứ.

    Nhưng nếu ngày ấy ai cũng sợ mất mát thì hôm nay lấy đâu ra hòa bình cho các cháu lớn lên."

    Đứa bé ngơ ngác.

    Có lẽ sau này lớn lên, nó mới hiểu hết ý nghĩa của câu trả lời ấy.

    ...

    Bây giờ, mỗi khi kể lại câu chuyện năm xưa, bác không còn nhắc nhiều đến nỗi đau của riêng mình.

    Điều bác nhớ nhất vẫn là những người đồng đội đã mãi mãi nằm lại.

    Bác bảo:

    "Cánh tay của tôi mất đi chỉ là một phần cơ thể.

    Còn nhiều người đã gửi lại cả tuổi xuân, cả cuộc đời nơi chiến trường.

    Sự hy sinh của tôi chẳng đáng là bao so với họ."

    Rời ngôi nhà nhỏ của bác Trương Văn Mẹo khi nắng chiều đã ngả vàng trên những cánh đồng quê Hoàng Hà, tôi vẫn nhớ mãi hình ảnh người thương binh với một cánh tay nhưng luôn nở nụ cười hiền hậu.

    Chiếc tay áo trống ấy không chỉ là dấu tích của chiến tranh.

    Đó còn là biểu tượng của lòng dũng cảm, của sự hy sinh thầm lặng và của một thế hệ đã dám đánh đổi một phần thân thể mình để gìn giữ trọn vẹn hình hài đất nước.

    Để hôm nay, trên mảnh đất Hoàng Hà bình yên, tiếng bom năm nào đã được thay bằng tiếng trẻ thơ cắp sách đến trường, tiếng máy cày trên đồng và tiếng cười của những gia đình đoàn viên.

    Đó chính là phần thưởng lớn nhất dành cho những người lính như bác Trương Văn Mẹo – những người đã gửi lại một phần tuổi trẻ, một phần cơ thể nơi chiến trường để giữ trọn vẹn tương lai cho Tổ quốc.

    Bạn cũng đang lưu giữ
    một câu chuyện lịch sử?

    Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

    Gửi câu chuyện của bạn
    Cánh Tay Gửi Lại Chiến Trường | Câu chuyện thời hoa lửa