Anh hùng Lực lượng vũ trang

Cánh tay trần và lựa chọn trên cánh tay thép

Anh hùng La Văn cầu

Cao Bằng22/08/2026Trường Ngoại ngữ - ĐHTN (Trường Ngoại ngữ - ĐHTN)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong hành trình đi tìm những mảnh ghép của "Thời hoa lửa", tôi - một sinh viên chuyên ngành Ngôn ngữ Trung tại Trường Ngoại ngữ - Đại học Thái Nguyên - đã có cơ hội được "ngược dòng" thời gian qua những trang hồi ký đây xúc động. Đó không phải là một "vibe" thần thoại xa vời, mà là câu chuyện về một chàng trai 18 tuổi đã dùng lý tưởng để vượt qua nỗi đau thấu xương tủy: Anh hùng La Văn Cầu. Lật lại "thước phim" năm 1950, khi chiến dịch Biên giới Thu Đông đang ở giai đoạn

"hardcore" nhât, hình ảnh người chiên sĩ trẻ La Văn Câu ôm khôi bộc phá lao lên giữa làn mưa bom bão đạn đã trở thành biểu tượng bất tử. Giữa trận đánh Đông Khê, một luồng đạn nghiệt ngã đã khiến cánh tay phải của anh trúng đạn, nát bấy và lùng lắng. Ở cái tuổi 18 - độ tuổi mà chúng tôi ngày nay vẫn còn đang mải mê với những dự định cá nhân trên giảng đường hay những "deadline" bài tập, anh Cầu đã phải đối mặt với ranh giới mong manh giữa sự sống và cái chết. Nhưng điều khiến tôi ám ảnh nhất không chỉ là vết thương trên cánh tay, mà là cách anh đối diện với nó. Khi biết cánh tay đã không thể cứu được nữa, anh đã nhờ đồng đội dùng lưỡi lê cắt đứt phần tay bị thương để tiếp tục chiến đấu. Không có tiếng than khóc, không có một giây phút chùn bước. Chỉ có một ý chí thép được hun đúc từ tình yêu Tổ quốc và niềm tin vào ngày đất nước độc lập.

Tôi đã tự hỏi: Điều gì đã khiến một chàng trai mới 18 tuổi có thể mạnh mẽ đến như vậy? Có lẽ, câu trả lời không nằm ở sức mạnh thể chất, mà nằm ở sức mạnh của lý tưởng. Với La Văn Cầu, phía sau mỗi bước tiến trên chiến trường không chỉ là nhiệm vụ của một người lính, mà còn là niềm tin rằng những hy sinh của mình sẽ góp phần mở đường cho một tương lai tốt đẹp hơn. Chính lý tưởng ấy đã giúp anh vượt qua nỗi đau tưởng chừng không thể chịu đựng.

Đọc đến đây, tôi bỗng thấy khoảng cách giữa “thời hoa lửa” và thế hệ chúng tôi hôm nay trở nên thật gần. Chúng tôi cũng có tuổi trẻ, cũng có những ước mơ, hoài bão và những “deadline” khiến mình đôi khi mệt mỏi. Nhưng nếu đặt những khó khăn ấy bên cạnh những gì thế hệ cha anh từng trải qua, tôi nhận ra rằng có những điều mình vẫn thường xem là hiển nhiên – được học tập, được lựa chọn tương lai, được sống trong hòa bình – thực chất được đánh đổi bằng tuổi trẻ, mồ hôi và cả máu của biết bao con người.

La Văn Cầu không chỉ để lại một câu chuyện về lòng dũng cảm. Anh để lại cho thế hệ sau một câu hỏi: Khi đứng trước khó khăn, chúng ta sẽ lựa chọn bỏ cuộc hay tiếp tục tiến về phía trước? Có thể chúng ta không cần phải cầm súng ra trận như những người lính năm xưa, nhưng mỗi người trẻ hôm nay đều có một “mặt trận” của riêng mình. Đó có thể là giảng đường, công việc, những ước mơ còn dang dở hay hành trình vượt qua chính những giới hạn của bản thân.

Và có lẽ, đó chính là điều khiến “Thời hoa lửa” không bao giờ thực sự khép lại. Những người lính năm xưa đã đi qua chiến tranh để giành lấy hòa bình, còn chúng tôi – những người trẻ của hôm nay – cần biết trân trọng và tiếp nối những giá trị mà họ đã để lại. Nếu tuổi 18 của La Văn Cầu được viết bằng máu và lòng quả cảm nơi chiến trường, thì tuổi trẻ của chúng tôi hôm nay cần được viết bằng tri thức, trách nhiệm và khát vọng cống hiến.

Khép lại những trang hồi ký, tôi không còn nhìn La Văn Cầu chỉ như một cái tên trong sách lịch sử. Trong tâm trí tôi, anh là hình ảnh của một tuổi trẻ đã sống đến tận cùng với lý tưởng mình lựa chọn. Và tôi tin rằng, những “mảnh ghép” của thời hoa lửa ấy sẽ còn tiếp tục được kể lại, không phải để chúng ta sống trong quá khứ, mà để mỗi người trẻ hôm nay hiểu rằng: hòa bình không phải là điều tự nhiên mà có, và tuổi trẻ càng không nên là những tháng năm sống hoài, sống phí.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn