Bài viết

CÁNH THƯ CHƯA KỊP GỬI

CÁNH THƯ CHƯA KỊP GỬI

Hưng Yên07/12/2025Phóng viên3 lượt xem0 lượt chia sẻ
CÁNH THƯ CHƯA KỊP GỬI

An là chiến sĩ quân y, mỗi ngày đều bận rộn chăm sóc thương binh. Mẹ anh ở quê thường gửi thư hỏi han, nhưng An ít khi viết lại. Không phải vì quên, mà vì anh không muốn mẹ lo lắng trước những vết thương ám ảnh mà mình thường thấy. Một tối, khi đang rảnh rỗi hiếm hoi, An ngồi xuống lấy giấy bút. Anh định kể cho mẹ rằng anh khỏe, rằng đơn vị vẫn an toàn, rằng anh vẫn ăn ngon ngủ tốt. Nhưng khi đặt bút xuống, anh lại nhớ đến người thương binh trẻ vừa mất chiều nay. Cậu ấy bằng tuổi em trai An, mái tóc còn vương đất đỏ.

Bất giác, An không viết được nữa. Anh đứng dậy ra ngoài, nhìn lên bầu trời đêm đầy sao. Suốt mấy tháng qua, anh đã nhìn quá nhiều sinh ly tử biệt. Anh muốn mẹ biết anh ổn, nhưng không biết nên bắt đầu từ đâu để không khiến mẹ buồn. Cuối cùng, An chỉ viết một câu: “Mẹ ơi, con nhớ nhà lắm.”

Chưa kịp gửi, đơn vị nhận lệnh chuyển trạm gấp. An cất lá thư vào túi áo, định khi đến nơi sẽ gửi đi. Nhưng rồi khi đến trạm mới, giữa những ngày cấp cứu liên miên, anh lại quên mất. Mãi đến năm hòa bình, về thăm mẹ, anh mới tìm thấy lá thư cũ trong túi áo sờn. Mẹ đọc, nước mắt rơi. “Chỉ một câu này thôi, mẹ hiểu hết lòng con rồi.” Lá thư chưa kịp gửi ấy trở thành kỷ vật thiêng liêng, gói trọn tình cảm người lính trong thời hoa lửa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn