Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

Cánh Thư Chưa Kịp Gửi (1)

Cánh Thư Chưa Kịp Gửi là câu chuyện cảm động về một người lính trẻ trong thời hoa lửa của chiến tranh. Giữa những trận bom và khói lửa, những lá thư từ quê nhà trở thành nguồn động lực lớn lao giúp người lính vượt qua nỗi sợ hãi và tiếp tục chiến đấu.

Lai Châu12/03/2026Lê Thị Lý (Trường mầm non số 1 Tân Uyên)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mùa đông năm 1972, tại một khu rừng Trường Sơn, đơn vị của Nam đóng quân bên một con suối nhỏ.

Nam là người lính trẻ, mới nhập ngũ chưa đầy một năm. Trong túi áo của cậu luôn có một bức ảnh nhỏ của mẹ và em gái.

Nhưng thứ Nam quý nhất lại là những lá thư.

Mỗi khi có người mang thư từ hậu phương tới, cả đơn vị đều háo hức. Người thì cười, người thì rưng rưng khi đọc những dòng chữ quen thuộc.

Một buổi chiều, anh liên lạc mang đến một xấp thư.

“Nam! Có thư của cậu!”

Nam vội chạy đến nhận. Bì thư đã hơi nhàu nhưng nét chữ của mẹ cậu vẫn rõ ràng.

Cậu ngồi dưới gốc cây, mở thư ra đọc.

Trong thư, mẹ kể về cánh đồng lúa đang chín vàng, về con chó nhỏ vẫn nằm trước cửa chờ cậu về. Em gái cậu thì nhờ mẹ viết thêm một dòng:

"Anh Nam nhớ về sớm nhé. Em giữ chiếc diều của anh rồi."

Nam đọc đi đọc lại bức thư rất lâu.

Đêm hôm đó, cậu lấy giấy ra viết thư trả lời.

"Mẹ và em đừng lo cho con. Ở đây con vẫn khỏe. Khi chiến tranh kết thúc, con sẽ về thả diều cùng em bên bờ đê."

Nam vừa viết xong thì tiếng còi báo động vang lên.

“Máy bay!” ai đó hét lớn.

Tất cả vội chạy vào hầm trú ẩn.

Bầu trời bừng sáng bởi pháo sáng và tiếng bom.

Sau trận bom, khu rừng im lặng trở lại.

Sáng hôm sau, đơn vị phải hành quân ngay sang vị trí khác. Nam vội gấp lá thư lại, định nhờ người liên lạc gửi về.

Nhưng trong lúc thu dọn đồ, cậu làm rơi lá thư vào ba lô mà quên mất.

Nhiều năm sau, khi chiến tranh đã kết thúc, Nam trở về quê nhà.

Ngôi nhà nhỏ vẫn còn đó. Mẹ cậu đã già hơn rất nhiều, còn em gái đã lớn.

Một ngày nọ, khi dọn lại ba lô cũ, Nam tìm thấy lá thư năm xưa.

Lá thư vẫn chưa được gửi.

Cậu lặng lẽ đọc lại từng dòng chữ.

Mực đã hơi nhòe, nhưng lời hứa vẫn còn nguyên:

"Khi chiến tranh kết thúc, con sẽ về thả diều cùng em."

Chiều hôm ấy, trên cánh đồng quê, Nam cùng em gái thả một chiếc diều giấy lên bầu trời xanh.

Không còn tiếng bom.

Không còn hoa lửa.

Chỉ còn tiếng gió và tiếng cười vang trên cánh đồng yên bình. 🕊️🌾

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn