Bài viết

cánh thư cuối nơi trận địa pháo

Ninh Bình09/05/2026Ban Biên tập tổng hợp4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước, biết bao người lính đã rời xa gia đình, quê hương để bước vào chiến trường với một niềm tin duy nhất: đất nước nhất định sẽ hòa bình. Giữa bom đạn ác liệt, những lá thư từ hậu phương trở thành nguồn động viên vô cùng quý giá đối với người lính nơi tuyến lửa. Có những cánh thư chưa kịp gửi đi đã trở thành lời nhắn cuối cùng của tuổi trẻ trong thời hoa lửa. Câu chuyện về chiến sĩ pháo binh Hoàng Đức An nơi chiến trường Quảng Bình là một câu chuyện xúc động như thế.

Hoàng Đức An sinh ra tại một vùng quê ven biển ở Nam Định. Cha anh là ngư dân, còn mẹ làm nghề đan lưới thuê trong làng.

Từ nhỏ, An đã quen với cuộc sống khó khăn nhưng luôn chăm chỉ và giàu nghị lực. Anh học không quá giỏi nhưng rất yêu quê hương và thường giúp đỡ mọi người xung quanh.

Khi chiến tranh ngày càng ác liệt, nhiều thanh niên trong làng lần lượt lên đường nhập ngũ. An cũng viết đơn tình nguyện vào bộ đội khi vừa tròn hai mươi tuổi.

Sau thời gian huấn luyện, anh được biên chế vào đơn vị pháo binh bảo vệ tuyến đường chiến lược tại Quảng Bình.

Nhiệm vụ của đơn vị là phối hợp đánh trả máy bay địch và bảo vệ các đoàn xe vận tải đi qua khu vực trọng điểm bom đạn.

Những khẩu pháo được đặt trên các trận địa giữa núi rừng. Ban ngày, mọi người ngụy trang pháo dưới tán cây. Ban đêm lại sẵn sàng chiến đấu khi còi báo động vang lên.

Cuộc sống nơi trận địa vô cùng gian khổ. Bom đạn có thể trút xuống bất cứ lúc nào.

Dù vậy, An luôn giữ tinh thần lạc quan. Anh thường mang harmonica ra thổi những khúc nhạc quê hương mỗi lúc đơn vị nghỉ ngơi.

Điều An mong chờ nhất là những lá thư từ mẹ gửi ra mặt trận.

Mỗi lần nhận thư, anh đọc đi đọc lại rất nhiều lần rồi cẩn thận cất vào túi áo ngực như giữ một phần quê nhà bên mình.

Một buổi chiều cuối năm 1972, đơn vị của An vừa trải qua nhiều ngày chiến đấu liên tục nên ai cũng mệt mỏi.

Sau giờ trực pháo, An tranh thủ ngồi viết thư về cho gia đình.

Trong lá thư ấy, anh kể về cuộc sống nơi trận địa, về những người đồng đội thân thiết và dặn mẹ giữ gìn sức khỏe.

Anh còn viết:
“Khi nào đất nước hòa bình, con sẽ về lại quê mình phụ cha ra biển.”

Lá thư chưa kịp gửi đi thì tiếng còi báo động bất ngờ vang lên khắp trận địa.

Máy bay địch xuất hiện.

Tất cả chiến sĩ lập tức vào vị trí chiến đấu.

Tiếng động cơ gầm rú trên bầu trời mỗi lúc một gần. Chỉ ít phút sau, bom bắt đầu trút xuống khu vực trận địa pháo.

Đất đá rung chuyển dữ dội. Khói lửa phủ kín cả cánh rừng.

Các khẩu pháo nhanh chóng nhả đạn đáp trả máy bay địch.

An cùng đồng đội liên tục tiếp đạn trong tiếng nổ vang trời.

Giữa lúc trận chiến diễn ra ác liệt, một quả bom bất ngờ rơi gần hầm chứa đạn của đơn vị.

Nếu kho đạn phát nổ, toàn bộ trận địa có thể bị phá hủy và nhiều chiến sĩ sẽ gặp nguy hiểm.

Không chút do dự, An lập tức lao về phía hầm đạn để cùng đồng đội di chuyển những thùng đạn còn lại ra nơi an toàn.

Khói bụi mù mịt khiến việc di chuyển vô cùng khó khăn. Mỗi lần bom nổ, mặt đất lại rung chuyển dữ dội.

Dù nguy hiểm cận kề, An vẫn không ngừng chuyển từng thùng đạn ra khỏi khu vực cháy.

Đúng lúc những thùng đạn cuối cùng vừa được đưa ra ngoài, một tiếng nổ lớn vang lên phía sau.

Sức ép dữ dội hất anh ngã xuống giữa khói lửa.

Đồng đội vội chạy tới đưa An ra khỏi khu vực nguy hiểm.

Dù bị thương rất nặng, người chiến sĩ trẻ vẫn cố lấy lá thư còn dang dở trong túi áo trao cho đồng đội rồi khẽ nói:
“Nếu tôi không về… gửi giúp lá thư này cho mẹ…”

Đó cũng là những lời cuối cùng của Hoàng Đức An nơi trận địa pháo năm ấy.

Nhờ sự dũng cảm của anh và đồng đội, kho đạn được bảo vệ an toàn, trận địa tiếp tục chiến đấu và giữ vững tuyến đường vận tải.

Sau ngày đất nước thống nhất, người đồng đội cũ đã mang lá thư cuối cùng ấy trở về trao tận tay mẹ của An.

Người mẹ già đã ôm lá thư òa khóc khi biết con trai mình đã hy sinh trong lúc bảo vệ trận địa.

Nhiều năm trôi qua, lá thư ấy vẫn được gia đình giữ gìn như một kỷ vật thiêng liêng của người con đã dành trọn tuổi trẻ cho Tổ quốc.

Câu chuyện về Hoàng Đức An là hình ảnh đẹp của những người lính pháo binh trong thời hoa lửa – những con người đã chiến đấu và hy sinh để bảo vệ từng tấc đất quê hương.

Ngày nay, khi đất nước hòa bình và những cánh thư chỉ còn mang theo niềm vui bình dị, thế hệ trẻ càng phải biết trân trọng hơn sự hy sinh của cha anh đi trước. Những câu chuyện lịch sử ấy sẽ mãi là ngọn lửa nhắc nhở mỗi người Việt Nam phải biết yêu quê hương đất nước, sống có trách nhiệm và không bao giờ quên những năm tháng hào hùng của dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn