Bài viết

Cánh thư giữa mùa bom

Ninh Bình28/04/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1969, giữa những ngày chiến tranh ác liệt, tại một vùng quê nhỏ thuộc Nam Định có cô gái tên Vân vừa tròn mười chín tuổi.

Vân là con gái lớn trong gia đình có bốn anh chị em. Cha cô đang chiến đấu ở chiến trường miền Nam, mẹ ở nhà vừa làm ruộng vừa chăm các em nhỏ. Từ khi còn bé, Vân đã quen với những buổi chiều đứng trước ngõ chờ thư của cha gửi về.

Mỗi lá thư từ chiến trường đều được cả nhà nâng niu như một báu vật. Chính vì thế, Vân luôn tin rằng những cánh thư không chỉ mang tin tức, mà còn mang theo niềm hy vọng và sức mạnh để vượt qua những tháng ngày khó khăn.

Khi phong trào thanh niên xung phong được phát động, Vân quyết định tình nguyện tham gia đơn vị giao liên. Mẹ cô lo lắng:
— Công việc ấy nguy hiểm lắm, con gái à.

Vân nắm tay mẹ, mỉm cười:
— Nếu những lá thư có thể nối liền tình thân và niềm tin, con muốn là người giữ lấy điều đó.

Ngày lên đường, mẹ trao cho cô chiếc khăn tay cũ và dặn:
— Hãy mang theo, để nhớ đường về nhà.

Trên tuyến lửa Trường Sơn, Vân làm nhiệm vụ chuyển thư, tài liệu và tin tức giữa các đơn vị. Công việc tưởng nhỏ bé nhưng vô cùng quan trọng, bởi mỗi bức thư, mỗi mẩu tin đều có thể tiếp thêm tinh thần cho những người đang chiến đấu.

Những con đường rừng hiểm trở, những đêm mưa bom và những lần phải băng qua vùng địch kiểm soát không làm cô chùn bước. Trong chiếc túi vải nhỏ bên mình, Vân luôn giữ cẩn thận từng lá thư như giữ những nhịp đập của quê hương.

Một lần, đơn vị nhận nhiệm vụ khẩn cấp chuyển một bức điện mật và nhiều thư từ ra tiền tuyến trong thời gian gấp rút. Nếu chậm trễ, kế hoạch tác chiến có thể bị ảnh hưởng.

Không chút do dự, Vân cùng đồng đội lên đường ngay trong đêm. Cô băng qua rừng sâu, vượt suối lớn và tránh từng đợt máy bay địch quần thảo trên đầu.

Khi chỉ còn cách điểm giao liên một quãng ngắn, bom bất ngờ trút xuống. Để bảo vệ túi tài liệu và thư từ, Vân đã ôm chặt chúng vào lòng, che chắn cho đồng đội phía sau tiếp tục chạy tới nơi an toàn.

Bức điện mật được chuyển đến đúng lúc, những lá thư cũng đến tay người nhận. Nhưng Vân đã mãi mãi nằm lại giữa núi rừng.

Ngày hòa bình, mẹ cô nhận lại chiếc khăn tay cũ cùng một lá thư chưa kịp gửi. Trong thư, Vân viết:

“Con tin rằng một ngày nào đó, đất nước sẽ yên bình, và những cánh thư sẽ chỉ còn mang theo niềm vui đoàn tụ…”

Cánh thư giữa mùa bom của Vân đã khép lại giữa chiến tranh, nhưng tình yêu quê hương và sự hy sinh lặng thầm của cô vẫn còn sống mãi trong lòng những người ở lại.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn