Cựu chiến binh

Cánh thư gửi mẹ còn dang dở

“Các cháu ạ, hôm nay ông kể cho các cháu nghe về ‘cánh thư gửi mẹ còn dang dở’. Một câu chuyện về lòng hiếu thảo, về tuổi trẻ chiến đấu và những ngày gian khổ mà ông không bao giờ quên.”

Hưng Yên21/11/2025Vũ Văn Toán (xã Phạm Ngũ Lão)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ngày đó, bác Toán mới ngoài hai mươi tuổi, vừa bước chân vào bộ đội. Chiến tranh khốc liệt, nhưng trong lòng mỗi người lính luôn tràn ngập nỗi nhớ nhà. Bác cầm một tờ giấy, viết cho mẹ những dòng tâm tình, kể về cuộc sống nơi tiền tuyến, về đồng đội, về những trận hành quân mệt nhoài và cả những giấc ngủ vội vã trong rừng.

“Mẹ ơi, con vẫn khỏe, đồng đội vẫn vững, nhưng con nhớ mẹ lắm…” Bác Toán đọc lại câu chữ, giọng trầm, mắt rưng rưng.

Chiến trường ác liệt, bác phải hành quân liên tục. Nhiều lần, cánh thư còn dang dở, chưa kịp gửi, bị ướt mưa hay rách nát trong ba lô. Nhưng với bác, mỗi cánh thư là lời hứa với mẹ: dù bom đạn, dù gian khổ, vẫn sống để trở về.

Một đêm, tiểu đội bác trú tạm trong hầm, bom rơi rền vang. Bác Toán ngồi bên ánh lửa leo lét, viết tiếp cánh thư dang dở:

“Mẹ ơi, con vừa vượt suối, vừa tránh pháo, nhưng trong lòng vẫn nghĩ đến mẹ. Con cầu mong mẹ bình an…”

Đồng đội nhìn bác, ai cũng im lặng. Họ hiểu, cánh thư không chỉ là lời nói với mẹ, mà còn là cách giữ tinh thần, giữ trái tim không bị sợ hãi nuốt chửng giữa bom đạn.

Ngày qua ngày, những lá thư dang dở theo bác qua rừng núi, qua những trận đánh, qua mưa bom và đất đá. Mỗi lần mở ra viết tiếp, bác đều nhắc nhở bản thân: sống để mẹ biết con còn khỏe, sống để giữ lời hứa trở về.

Chiến tranh kết thúc, bác Toán trở về quê. Những cánh thư xưa, nhiều mảnh rách, nhiều trang chưa viết xong, bác vẫn giữ cẩn thận trong chiếc hòm cũ. Nhìn lại, bác mỉm cười:

“Những lá thư đó, dù chưa trọn vẹn, đã theo tôi qua mọi gian khổ, nhắc tôi về mẹ, về gia đình và về trách nhiệm với đồng đội.”

Trong căn nhà nhỏ, bác Toán kể chuyện cho các cháu thanh niên nghe, giọng trầm nhưng đầy xúc động:

“Các cháu ạ, mỗi người trẻ hôm nay hãy trân trọng gia đình, trân trọng những điều bình dị. Cánh thư gửi mẹ còn dang dở của tôi là minh chứng cho một thời tuổi trẻ dấn thân, cho lòng hiếu thảo và tinh thần vượt khó. Dù ở đâu, làm gì, hãy luôn ghi nhớ nguồn cội và sống trọn với lời hứa của mình.”

Mấy chục thanh niên im lặng, mắt hướng theo ánh nắng cuối chiều, dường như thấy cả rừng núi, cả bom đạn và những cánh thư dang dở theo bác Toán suốt những năm tháng chiến tranh. Tiếng gió nhẹ thổi qua mái nhà, như nhắc nhở rằng ký ức và bài học về lòng hiếu thảo, về tinh thần kiên cường vẫn sống mãi trong thế hệ hôm nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn